Mẹ cho em đôi bàn tay
Xoè ra nắng mật
Nắm vào xám mây
Em thêu tháng năm bằng đôi bàn tay
Cái thang dây bảo hiểm
Ngu ngơ đi trong xấp ngửa cuộc đời
Sông Thương ơi
Những bãi đậu tương thoảng phù sa trên lá
Những trái cam Bố Hạ
Vàng ửng heo may
Gồ ghề những vết chai tay.
Bàn tay lần đầu cầm bút
Ngón cong, ngón chụm
Cũng làm nên cả quả địa cầu
Bàn tay bé thơ rối rít nhổ tóc sâu
Hả hê đếm thêm nhiều sợi bạc
(Cứ năm sợi là một viên kẹo bột
Ước cha bạc nửa đầu để “lập nghiệp” bàn tay)
Những trang sách mở ra những đêm trước, những sớm
mai.
Khi cầm rìu đá hai tay chạm nhau làm nên ngọn lửa
Cơn giông về cả bầy nép vào nhau trong hang đá
Khi đặt tay lên phím me nu người ta gửi cho nhau những vi rút siêu vi.
Bàn tay biếng lười dệt sợi chỉ ti ti
Tấm thảm thời gian dọc ngang vết lỗi
Lại thương bàn tay sao không một lần nông nổi
Để bàn tay côi cút giữa vô thường.
Bây giờ người ta bắt tay nhiều hơn
Em chỉ sợ gặp bàn tay Rô-bốt
Rồi một ngày phù sinh về với đất
Bàn tay vẫn mở ra đầy đặn với đời.
Nguyễn Kim Cúc