Hoa Tây Bắc
Người thương binh “bắt”…rác thải sinh lời.
Cập nhật: Thứ hai, 12/5/2008 | 12:00:00 Sáng
 
Thương binh Trần Mạnh Du
(HBĐT) - Trụ sở của Công ty vệ sinh môi trường huyện Lương Sơn nằm khuất trong một ngõ nhỏ tại tiểu khu 11, thị trấn Lương Sơn. Người ta biết đến Công ty không chỉ với kỳ tích di toàn bộ “núi rác” của chợ Lương Sơn 7 mà còn bởi kỳ tích ấy được lập nên bởi chính vị Giám đốc, thương binh Trần Mạnh Du.

Quân đội đã rèn tôi nên người.

 

Chúng tôi đến Công ty vệ sinh môi trường Lương Sơn khi vị giám đốc đang “bàn cách làm giàu” với những đối tác, những người đồng đội của mình. Tác phong nhanh nhẹn của người lính dường như chưa mai một ở người thương binh đã bước qua cái tuổi lục tuần này.

 

Quá bất ngờ với sự xuất hiện đột ngột của chúng tôi, ông không ngần ngại bắt những vị khách của mình “ngồi chơi xơi nước” ngay tại trụ sở công ty để chạy đi lo cái dự án. Nhờ thế, chúng tôi được biết thêm bao câu chuyện thú vị về ông do chính những người đồng đội của ông kể lại, từ chuyện bị thương vào mắt mà tưởng đầu mình đã lìa khỏi cổ; chuyện một mình bươn chải nuôi 5 con nhỏ khi người vợ qua đời, rồi chuyện quyết tâm “ôm” cái dự án bắt rác để sinh lời. y vậy khi ngồi với chúng tôi, kể về cuộc đời mình ông chỉ chậm rãi nhận mình là một người may mắn được quân đội nuôi dạy thành người.

 

Sinh ra tại một miền quê chiêm trũng của tỉnh Nam Định, lớn lên trên mảnh đất Hoà Bình và cũng chính ở nơi này ông gia nhập vào đoàn quân Nam tiến, mười tám tuổi, đã biết thế nào là sẻ dọc trường sơn đi cứu nước. Mấy năm liền gắn bó với Tây Nguyên và chiến trường miền Đông, ngẫm lại thấy cuộc đời bộ đội cũng đầy kỷ niệm, nhớ mãi khi đi trên đoàn tàu qua ga Hà Nội, chỉ một buổi sáng, những lá thư của các mẹ, các chị, các em gái Hà Nội bay kín cả những toa tàu. Đó là những lá thư không giành cho bất kỳ ai nhưng lại giành cho tất cả chúng tôi. Một anh lính trẻ như tôi đã trân trọng mang theo những lá thư ấy đi khắp các chiến trường.

 

Hai lần đối mặt với cái chết, mang trong mình một mảnh đạn và để lại chiến trường một con mắt, sức mạnh để vượt qua tất cả cũng bắt đầu những lá thư rất đẹp ấy. Nhưng đã trải qua từng ấy thăng trầm rồi, không có gì làm mình lùi bước trong cuộc sống đời thường này nữa, nhớ lại những năm tháng hào hùng ấy và như để lí giải thêm cho cái sự “liều” trong dự án rác thải của mình, ông Du tâm sự.

 

          Bắt đầu từ chiếc xe thồ rác

 

Trở về từ chiến trường với hai bàn tay trắng và niềm tự hào của một người lính đã cống hiến hết mình cho đất nước, người thương binh 2/4 Trần Mạnh Du lại bắt đầu với cuộc sống đời thường. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, niềm vui của những ngày xum họp chưa trọn vẹn thì người vợ trẻ của ông đột qua đời.

 

 “Trong tay không vợ và đàn con thơ dại, cô bảo biết làm gì để sống? Thế là ngoài giờ đi làm ở Uỷ ban, một bố, một con với một chiếc xe thồ lại lang thang khắp phố, khắp chợ để tìm việc, ai thuê gì thì làm đấy. Những buổi chiều không có việc, mấy bố con lại thồ những xe rác ở chợ Lương Sơn đi đổ, thấy mấy bố con chăm chỉ, người ta thương mới bắt đầu hùn tiền trả công. Từ đó mấy bố con nhận luôn làm vệ sinh cho chợ Lương Sơn. Cứ túc tắc mãi thế mà rồi cũng qua những đận gian nan”.

 

Cũng chính nhờ chắt chiu từng đồng tiền công từ những chuyến xe thồ,  bố con ông đã mua được một chiếc công nông đầu ngang để chở rác và có lẽ ý tưởng một ngày kia sẽ biến rác thải sinh lời của ông ấp ủ từ những ngày ấy.

 

 “Lúc đầu cũng khó khăn cực nhọc lắm nhưng rồi khi mấy đứa nhỏ bắt đầu lớn và biết phụ bố thì công việc dần ổn. Rồi cũng thuê được một hai người làm, những người xa cơ lỡ vận họ đến với mình. Những ngày đầu chẳng có lương trả cho họ đâu nhưng họ cũng quyết gắn bó với mấy bố con nên công việc cứ thế trôi chảy, bàn tay và đôi quang gánh, họ cùng làm với mình rồi về nhà ăn bữa cơm đạm bạc với mấy bố con”.

 

Đến nay, tổ hợp vệ sinh của ba bố con đã lớn mạnh trở thành một công ty chuyên về vệ sinh môi trường với gần 30 chục công nhân có mức thu nhập ổn định từ 1,5 triệu đến 2 triệu đồng/ tháng, công nhân của ông cũng được đóng bảo hiểm, có chế độ nghỉ ngày lễ tết. Và điều đặc biệt, trong công ty vừa mới thành lập của ông, đã có một tổ chức công đoàn ra đời để bảo vệ quyền lợi cho người lao động. Công việc thu gom rác, vệ sinh cho cả thị trấn nặng nhọc, ông đã mạnh dạn đầu tư hàng tỷ đồng để mua xe gom rác và hai chiếc xe tải chuyên chở rác. Chủ động xin đất đầu tư xây dựng bãi đổ rác hợp lý và hợ vệ sinh. Nhưng  ông vẫn không thôi mơ ước một ngày kia sẽ bắt những núi rác thải phải sinh lời. Và cho đến hôm nay, dù đã ở cái tuổi ngoài lục tuần ông vẫn hăm hở thực hiện mơ ước của mình. Đó là một dự án xây dựng nhà máy ép rác thải thành phân vi sinh với tổng kinh phí lên hàng chục tỷ đồng.

 

Không “bật mí” nhiều về cái dự án mà ông đang thực hiện nhưng “quyết tâm để xây dựng dự án như một sự tri ân với quê hương Hoà Bình” là những tâm sự rất thật của ông. Nhìn cách thức ông pha trà mời khách, lắng nghe những câu nói dứt khoát khi bàn về dự án với những người bạn của mình, chúng tôi mong tâm huyết của người thương binh già Trần Mạnh Du sớm trở thành hiện thực.

                                                                            

                     

                                                               Đinh Hoà 

 

[Trở về]  |   In    
Các tin khác
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục
 
BÀI NHIỀU NGƯỜI ĐỌC
TIÊU ĐIỂM
Quảng cáo
 

Nhiệt độ: 26 - 33°C

Nhiệt độ: 25 - 32°C

Nhiệt độ: 26 - 33°C
Tra cứu điện thoại VNPT
Chọn tỉnh
Nhập số
Mã vùng điện thoại
Mã vùng bưu chính
Số điện thoại đặc biệt
Số lượt truy cập
0023643436
Built by ICT Group