(HBĐT) - Do phò mã Thạch mắc nhiều khuyết điểm, cực chẳng đã, phụ vương đành hạ chỉ ra quyết định buộc thôi việc. Đang đi xe có máy lạnh, ngủ phòng có điều hòa, bữa nào cũng có "sơn hào, hải vị”, nay phải trở về vùng "rừng xanh, núi đỏ” với không ít tai tiếng khiến Thạch Sanh vừa hẫng hụt, vừa buồn bực nên rất ngại giao tiếp với mọi người.


Kiếm kế sinh nhai, lo ăn, lo học cho đàn con lít nhít khiến chàng tiều phu ngày càng tiều tụy. Năm Mậu Tuất sắp qua, năm Kỷ Hợi đã đến, những ngày cuối năm, chàng tiều phu suốt ngày đêm trăn trở với ước muốn giản đơn có "con gà, tấm bánh” cho khỏi "kém chị, thua em”.

Hôm ấy, vì quá bế tắc trong chuyện làm ăn, khi chàng tiều phu đang ngồi giải sầu với chai rượu nút lá chuối và đĩa lạc rang thì "ông anh kết nghĩa”ào đến như một cơn gió, giọng oang oang: "Năm sắp hết, Tết sắp đến mà sao trông chú rầu rĩ thế? Có gì bức bối thì dốc lòng với anh đi, anh em mình cùng tháo gỡ”.

Vốn đã bị Lý Thông làm mất mặt không ít lần, nên chàng tiều phu tỏ ra rất cảnh giác: "Thôi việc nhà em thì kệ em, chẳng dám nhờ cậy bác”. Như "đi guốc trong bụng” Thạch Sanh, ông anh kết nghĩa tợp một ngụp rượu rồi thì thầm: "Anh có cách này, 100% thắng lợi, chú không làm rồi lại ân hận”.

Không hiểu Lý Thông bày mưu, tính kế kiểu gì, nhưng sau hôm ấy, Thạch Sanh quyết định dốc hết ít vốn liếng tích cóp từ hồi tại chức, nài nỉ mượn thêm bà con, họ hàng và "cắm” bìa đỏ vay vốn ngân hàng để quyết định "làm ăn lớn”. Cũng từ hôm ấy, chàng tiều phu xuất hiện ở các làng hoa, cây cảnh nổi tiếng ở một số tỉnh, thành phố… Ít ngày sau, những đoàn xe chở quất cảnh, đào phai và các loại hoa ùn ùn kéo về vùng "rừng xanh, núi đỏ”. Lúc đó, mọi người mới vỡ lẽ chàng tiều phu vừa mới chuyển nghề sang buôn cây cảnh để phục vụ người dân trong vùng đón Tết, vui xuân.

Những ngày giáp Tết, vùng "rừng xanh, núi đỏ" càng trở nên sôi động. Đặc biệt, người dân ở những làng hoa, cây cảnh nổi tiếng trực tiếp mang đào, quất và các loại hoa lên tận nơi để phục vụ các "thượng đế” và họ có rất nhiều kinh nghiệm để đảm bảo cho cây cảnh của mình về ánh sáng, nhiệt độ, độ ẩm, dinh dưỡng… nên hoa lúc nào cũng đẹp, quả luôn căng mọng, lá tươi mơn mởn, vì vậy hàng bán chạy như "tôm tươi”. Trái ngược lại, chỉ biết mua và bán, chẳng có chút kiến thức gì về trồng, chăm sóc, bảo quản nên hoa, đào, quất của Thạch Sanh ngày càng èo uột và héo rũ. Mặc dù đã huy động cả vợ, con ra để chào mời khách nhưng vẫn ế ẩm.

Dù đã "mua tận gốc, bán tận ngọn” nhưng cả nhà Thạch Sanh đều ỉu sìu. Sau "thất bại” ấy, chàng tiều phu không hề oán trách ông anh kết nghĩa mà tự nhủ: Chuyện làm ăn không thể ngẫu hứng, tự phát, đặc biệt với cây hoa, cây cảnh phải chịu khó nghiên cứu, tìm tòi, nhanh nhạy trong tiếp thu khoa học - kỹ thuật và có sự liên kết trong tiêu thụ sản phẩm mới có thể thành công.

 


                                                                                      Bùi Đức


Các tin khác


Ký ức xanh của bà

(HBĐT) - Đến thăm gia đình người bạn học cũ. Ngày nghỉ, bạn và đám con cháu đang ngồi chơi cùng người mẹ già dưới vòm lá xanh mát trong vườn. Khung cảnh thật thanh bình. Nghe cả tiếng chim lích chích sau những tán lá. Chào, bà không còn nhận ra là ai nữa, dù sức vóc chưa đến nỗi, chỉ tội phải chống gậy… Một thời dọc ngang các phiên chợ quê buôn bán, làm ăn, gây dựng gia đình, giờ già, bé nhỏ, lặng lẽ bâng quơ nhìn mây, nhìn trời cùng đám con cháu túm tụm trong vườn. Người bạn đỡ lời: May quá bạn à, mới bị lẫn nhẹ thôi. Như nhầm đứa con nọ ra đứa con kia, còn mọi sinh hoạt bà vẫn chủ động bình thường. Nói là quên vậy nhưng bà nhớ bao chuyện ngày xưa, mới tinh như ngày hôm qua. Người bạn nói rổn rảng, nhưng trong mắt như có nước… Có những câu chuyện bà "dẫn” đi dẫn lại bao lần, khiến đám con cháu cũng thuộc lòng luôn…

Bức tranh vẽ ông nội

(HBĐT) - Ba đang vẽ gì đấy ạ? Thấy ông Trung đang miệt mài ngồi bên bàn, trên tay cầm cây bút chì đưa lên, kéo xuống một cách cẩn thận, tỉ mẩn, Phong, con trai ông bước lại gần tò mò.

Chuyến lên phía thượng nguồn



(HBĐT) - Hè năm thứ nhất, khi biết tin cha sẽ có chuyến đưa hàng ngược sông ở phía thượng nguồn, tôi đã nằng nặc đòi theo. Không chối nhưng cũng chẳng hẳn đồng ý, cha tôi thủng thẳng: Có mang vác được đồ đạc của mình thì hẵng đi. Cũng trèo đèo, lội suối đó… Không dễ đi đâu. Còn mẹ tôi, một mẫu phụ nữ ít giao du, cằn nhằn giao nhiệm vụ cho cha: "Anh làm thế nào cũng phải thu dóc nợ đi. Mấy triệu đồng… hàng tháng nay rồi… Để ngân hàng là đẻ lãi ròng đó”. Kèm theo đó có tiếng thở dài... Mắt mẹ buồn nhìn đi chỗ khác…

Tháng 5 hoa phượng đỏ

(HBĐT) - Khi tiếng chim tu hú trên đồi gọi bày, tiếng ve sầu râm ran trên các ngọn cây là những cánh phượng nở đỏ rực trời tháng 5. Hoa phượng nở đỏ nhắc cô cậu học trò khắc phục cái oi bức để học tập, hoàn thành kết quả của 1 năm học. Trừ những học trò lười còn tất cả đều chăm chỉ, lo lắng cho những năm tháng đèn sách của mình. Cháu Quang thằng cháu nội của tôi, năm nay có những bước đi rõ nét. Đặt ra chương trình ôn tập, bố trí giờ giấc, không để bố mẹ phải nhắc nhở.

Nghe mưa đầu mùa Tản văn của Bùi Việt Phương

(HBĐT) - Sớm nay, trong cái vắng tanh của con ngõ, người xóm tôi đi vắng từ rằm tháng Giêng, tôi gõ nhẹ vào cái hộp gỗ đựng trà, nghe tiếng rỗng không. Cuối tháng 3 âm lịch, còn một ít xuân, tôi đứng dậy pha trà, ấm trà cuối của một niềm xưa cũ.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục