(HBĐT) - Được trở về mảnh vườn của tuổi thơ trong tháng giêng, hai… quả là điều thật thú vị. Hương sắc cũ vẫn còn đâu đây, khi mùa xuân vừa dạo bước qua trên những cành đào, cành mai từng rực rỡ sắc hồng, sắc vàng. Còn mùa này, ngợp lên trong mắt là màu lá non tơ mới nhú của muôn cây trong mùa lá mới. Thiên nhiên thật kỳ diệu, thiên nhiên luôn đem đến cho mọi người những bất ngờ và những cảm xúc tươi mới, bất tận…


Bên trái vườn, dưới gốc cây sấu già, người bà trên 90 tuổi mỉm cười bâng quơ nhìn đám trẻ lau nhau chơi trò đuổi bắt quanh những hàng cây. Ngày nghỉ, chúng được thỏa sức đùa nghịch, tung tăng dưới những lối đi rợp nắng, hòa vào màu xanh non tơ của cây lá mới. Trước Tết, cây lộc vừng cổ thụ trụi lá, giờ là tầng tầng những chồi non, lộc biếc. Ký ức tuổi thơ như ùa về…

Khu vườn ven chân đồi, ngày nhỏ kín rợp sim, mua, lau lách. Vào những trưa, chiều, sau những ngày làm đồng, bừa cấy, ông và cha chung sức khai khẩn… Những hố trồng cây sâu ngập đầu đứa trẻ 6 - 7 tuổi trở thành "trận địa” chơi trò đánh trận giả. Rồi những cây sấu, bưởi, ổi, chanh, mận… được cha cần mẫn trồng và chăm sóc. Và cả những cây hải đường, lộc vừng cũng được trồng tỉa ven bờ suối. Những buổi chiều thấy mẹ, cha gánh nước từ suối lên, đám trẻ cũng tham gia dù chỉ là những gầu nước bé xíu. Những bàn chân trần thơ dại xen những bàn chân thô ráp, nhọc nhằn. Những tiếng cười, tiếng nói và ánh mắt hồ hởi của cha, của ông khi những cây nhỏ bén rễ, nhú lá mới nơi đất mới. 

Những lứa quả đầu tiên, ông dành những quả ngon, đẹp dâng lên bàn thờ tiên tổ. Mỗi mùa, mỗi loại quả, đám trẻ rúc rích trẩy hái. Mùa sấu, mùa ổi, hồng xiêm chín…, khu vườn dâng ngập mùi thơm. Những buổi chiều giúp cha mẹ đi chăn trâu, đám trẻ luôn có những quả ổi ngon lành, bắt mắt… Mùa lá mới… những chồi non tươi mới như vươn về dòng suối mát, để rồi vào giữa năm, những dây hoa thắm đỏ lại rủ xuống soi mình duyên dáng, lộng lẫy. Mùa này, cây chanh, cây bưởi cũng lấp ló những nụ hoa tím, hoa trắng trong vòm lá biếc. Một không gian yên bình, bất tận. Có lúc nghe thấy cả những tiếng cánh ong bay, tiếng chim tí tách trên từng tầng lá…

Hình ảnh đó theo suốt những năm tháng tuổi hoa niên, cùng những năm tháng tuổi trẻ vào đời… Mỗi loại cây, mỗi cây trồng đều in dấu của ông, của cha. Và ông thì đã xa khuất về phía chân trời… Nhưng mỗi tán lá, hàng cây như nhắc nhở, lưu giữ hình ảnh thân thương cùng năm tháng.

Rồi cũng đến lúc tạm biệt mảnh vườn tuổi thơ trở về con phố thân quen bên dòng sông hiền hòa xanh biếc. Lại gặp cả một trời chồi non, lộc biếc. Thật tuyệt, hàng cây ban của núi rừng Tây Bắc vẫn ẩn giấu trong vòm lá những bông hoa tím, hoa trắng tinh khiết, e ấp dưới nắng vàng. Hàng sấu xanh mướt bên đường mới ngoại vi bờ sông. Mỗi sáng, mỗi chiều, dòng người đi bộ, đạp xe tập thể dục bước dưới những cành lá… Thiên nhiên gieo vào lòng người những thanh âm tươi vui, náo nức từ sắc màu lá bàng, lá sấu. Phía trước ngôi nhà ở đầu phố, 2 ông cháu nhà ai đang cùng nhau tưới nước cho những cây non tơ đang mơn mởn lớn. Lao xao tiếng lá, xôn xao tiếng nói, tiếng cười trong nắng chiều nhập nhoạng. Một hình ảnh quen thuộc mà ấm áp xiết bao trong mùa lá mới.

                                                                Tản văn của Bùi Huy


Các tin khác


Thu phố

(HBĐT)-Hai năm rồi mới lại xuống phố và cũng lâu rồi không đến nơi này. Không phải là không nhớ, không lưu luyến khung trời ấy, nhưng với anh, cảm giác giống như đó là của để dành, là báu vật, nên không dám chạm đến. Bởi chạm đến, sẽ phải gặp lại bao điều đáng trân trọng, từng da diết chảy trong huyết quản. Vả lại, phần ký ức ngọt ngào ấy đâu phải riêng anh nắm giữ. Còn bạn bè, còn bao nhân chứng của một phần đời thanh xuân ấy nữa chứ. Nhưng lần này… Sau bao biến cố cuộc đời. Anh đã trở lại…

Một thoáng với thu Hà Nội

(HBĐT) - Chắc lâu không thấy về Hà Nội, đám bạn cũ đánh tiếng trên mạng xã hội: Có về gặp gỡ thu Hà Nội cùng lớp ở Hồ Tây không? Về Hà Nội vào thu ư? Năm nào cũng vậy, cuộc gặp gỡ với mùa thu kinh kỳ có khác dư vị? Một chút nôn nao khi cảm nhận từ xa làn gió heo may nhè nhẹ trên đường Thanh Niên năm nào? Mùa thu Hà Nội như một "cố nhân” len lỏi tâm tư và gợi nhớ…

Thạch Sanh tân truyện: Lạm thu

(HBĐT) - Sau khi bị buộc thôi việc vì chỉ đạo thuộc hạ nhận học sinh ngoài chỉ tiêu được giao, gia cảnh của Thạch Sanh bỗng chốc trở nên khốn khó. Hai vợ chồng loay hoay đủ mọi việc nhưng lúc nào cũng trong tình trạng "cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc”, lũ con lít nhít nheo nhóc và có nguy cơ thất học.

“Cưới”… sách, đĩa…

(HBĐT) - Một sáng trời trong xanh, nắng phớt nhẹ, ông X. đang thư giãn cùng chén chè và nghe nhạc không lời bên hiên nhà thì có tiếng chuông cổng.

Đường về

(HBĐT)-Thời gian lặng lẽ trở mình. Đường về nhà trong thẳm sâu ngày tháng tròn đầy trái tim người xa quê. Bình dị đấy, vẫn là con đường đẹp nhất. Đi muôn phương thầm mong được trở lại. Từng bước chân hằn lên theo bóng thời gian, kỷ niệm mãi đọng lại dịu dàng trong lòng ngập tràn nắng thơm, mùi cỏ dại tan trong nắng sớm, những khóm hoa mua, hoa sim ven đường bung nở hồn nhiên vẻ đẹp giao hòa. Nhiều thứ hôm qua đã lùi sâu và chìm khuất. Xa rồi tuổi nhỏ, cô gái ngày nào mới nhận ra vẻ đẹp của làng quê đổi mới. 

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục