(HBĐT) - Năm nay được mùa nhãn, cây nhãn nhà bà Lương thấp, tỏa cành trĩu quả. Những ngày tháng bảy này, bà Lương đi ra, đi vào, trong lòng bà xốn xang, bà quét dọn bàn thờ rồi nhấp nháy đôi mắt già nhìn lên di ảnh của ông. Một buổi sáng thứ bảy, bà gọi thằng cháu nội đích tôn lên 10 tuổi cùng bà ra vườn bẻ những cành nhãn, những quả nhãn tròn trĩnh, no nước. Bà bảo với cháu Thiện:

 

- Cây nhãn này thời ông nội đi bộ đội tranh thủ mấy ngày phép đưa về trồng, giống nhãn này, ông lấy từ Hưng Yên về, quả cùi dày, hạt nhỏ, ngọt đậm.

Nói với cháu nội, bà ngậm ngùi nhớ về kỷ niệm của tuổi ngoài hai mươi. Sau chuyến về phép trồng cây nhãn, ông ra đi vượt Trường Sơn vào chiến trường Quân khu V rồi ngã xuống trong một trận chiến đấu trên chiến trường Phước Sơn - Núi Thành.

Đặt khay nhãn lên bàn thờ, bà kính cẩn thắp nén hương. Cháu Thiện đứng bên nghe bà sụt sùi khấn vái. Một lúc sau, bà ngoảnh lại bảo:

- Cháu chắp tay lạy ông đi!

Rồi bà nói với cháu mà như nói với chính mình:

- Nhãn ra quả, đã mấy chục mùa qua, quả  ngọt nhưng người trồng không còn nữa. Mỗi lần ăn quả lại nhớ đến người trồng, nhớ đến ông nội cháu.

Thiện âu yếm nhìn bà, lắng nghe bà nói rồi kính cẩn nhìn lên tấm ảnh ông trên bàn thờ sau làn khói hương bay.

 

 

                                                            Văn song (TTV)

 

Các tin khác


Lách luật

(HBĐT) - Chỉ vì Thạch Phò mã mắc hết lỗi nọ đến tội kia, cực chẳng đã Vua cha đành bút phê ra Quyết định buộc thôi việc. Đang “ăn trên, ngồi trốc”, đi đâu cũng tiền hô, hậu ủng giờ trở về nghề cũ Thạch Sanh đầy tiếc nuối, ân hận. Từ đấy, vì mưu sinh nên vẫn phải ngày đêm băng rừng, vượt suối để lo cái ăn, cái mặc.

“Lì xì”

(HBĐT) - Năm hết, Tết đến, gia đình Thạch phò mã cùng con đàn, cháu đống dắt díu nhau tạm rời xa nhà tranh, vách đất nơi rừng xanh, núi đỏ để về đón một cái Tết đoàn viên bên vua cha. Những câu chuyện khóc giở, mếu giở cũng bắt đầu từ đấy.

“Trồng cây gây rừng”

(HBĐT) - Sau thời gian tập tành kinh doanh “mua đắt, bán rẻ”, Thạch Sanh lại trở về với cuộc sống nông điền nơi rừng xanh, núi đỏ. Thương con, xót rể, vua cha đành phải sắp xếp cho phò mã một chức quan nhỏ trông coi việc nông nghiệp ở địa phương. Thời gian đầu, Thạch Sanh tỏ ra một ông quan mẫn cán lắm.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục