(HBĐT) - Cứ đến độ này, anh H. lại thấy mẹ - một bà giáo già về hưu thật vui, sôi nổi hơn dạo trước. Người già hay sống bằng hoài niệm hay sao ấy… Ngăn kệ của bà cơ man là thư, bưu thiếp, hoa khô ép của các thế hệ học trò… được sắp xếp lại. Có lần nắng to, bà mang những kỷ vật ẩm mốc lên tầng thượng hong nắng. Sợ gió thổi bay, bà ngồi ở hiên che, chờ hàng tiếng đồng hồ… Bao lần cả nhà được mẹ khoe, kể về những học trò, những câu chuyện cũ… Nhiều đến nỗi, bố anh, người đàn ông ít nói nhất nhà phải gàn: "Bà để các con, các cháu nghỉ ngơi tý đi…”. Anh lại phải can để nghe hết các câu chuyện của mẹ. Tuổi già mà…

Có câu chuyện chị H, học trò của mẹ nhà hoàn cảnh khó khăn, suốt ngày chợ búa bán rau cùng mẹ. Khi nhà khá giả lên chút, lại "đu” theo bạn bè con nhà có điều kiện nay điểm này, mai điểm kia chơi. Học hành bê trễ. May điều chỉnh kịp, không thì... Hôm mẹ con chị đến chào để đi học chuyên nghiệp, anh thấy mẹ vui quá. Chị kia không quần áo te tua như trước, tóc tai cũng gọn hơn. Hôm đó, kèm theo những trái bưởi hồng đào, hình như còn có 1 cái phong bì nhỏ. Mẹ và mẹ con chị cứ đùn đẩy. Nhưng mẹ đã quyết: Tôi không đồng ý. Chị không cầm về, lần sau đến tôi không gặp đâu… Lần đấy, hình như anh có đùa một câu khiến mẹ giận và anh ân hận đến bây giờ: "Mẹ thế thì bao giờ nhà mình giàu được”. Mẹ nghiêm giọng: "Học sinh của mẹ, con phải hiểu… Lương tâm mẹ không cho phép. Bao năm bố mẹ nuôi các con ăn học đầy đủ nên người, đâu phải nhờ những món quà do ai đó biếu tặng”.

Chuyện kể của bà về thầy cô, về những ngày 20/11 trước đây thật dài. Bà nói: Ôi, ngày đó ở nông thôn có nhiều hoa hoét như bây giờ đâu. Trước ngày lễ, cả nhóm bạn lên đồi, lên rừng tìm kiếm hoa dại. Nhớ cả lần mấy bạn trai trèo mãi mới đến lấy được mấy cành hoa trà rừng, trắng tinh. Đến lớp, mỗi bông hoa chỉ còn rớt lại một vài cánh. Tặng cô, cô rơm rớm nước mắt. Còn các bạn xóm khác tặng những bó hoa mào gà đỏ chót, hay bó hoa đồng thảo còn vương mùi bùn đất ngai ngái… Chỉ buồn cười mấy bạn nam ngồi dưới cứ suýt xoa cái chân bị trầy chút do sơ suất lúc hái cành. Thế đấy, bao năm rồi mà mẹ không quên được chuyện ấy. Mấy tháng sau, đến nhà cô chơi, bàn làm việc giản dị của cô có thêm lọ hoa. Những bông hoa các tổ tặng cô dịp trước, được cô khéo léo, chế, ép khô… Tuy không còn rực rỡ, nhưng những cánh hoa rừng, hoa đồng thảo vẫn như có hồn, lung linh…

Rồi cũng có lúc anh thấy bà tâm trạng. Về hưu nhưng bà không tách rời với các thông tin về ngành, về xã hội. Có lần bà hồ hởi nói chuyện về học sinh nước nhà đoạt giải quốc tế; chuyện học sinh tỉnh nhà đoạt giải quốc gia; nhiều nơi vùng sâu, vùng cao có trường đạt chuẩn quốc gia. Nhưng cũng có lần anh thấy bà buồn, khẽ thở dài. Ngành giáo dục cũng có nhiều chuyện không vui. Chuyện bảo mẫu đánh học trò, chuyện tỉnh nọ, tỉnh kia cán bộ ngành sa vào vòng lao lý vì liên quan đến thi cử… Anh chỉ có thể an ủi bà bằng những câu chung chung, đại loại như: Không phải ai cũng thế, "con sâu làm rầu nồi canh” thôi. Còn bao người vô tư, trong sáng, tâm huyết vì sự nghiệp "trồng người”. Biết là nói vậy, biết là bà buồn, nhưng anh cũng thấy ấm lòng khi chiều nay, bà tươi cười trở lại, vui cười đón mấy đồng nghiệp đến chơi. Câu chuyện tinh khôi, ngời sáng một thuở ngày nào được dịp kể lại. Ai cũng già rồi mà trong đôi mắt lại lấp lánh sự trẻ trung, thánh thiện như một thời xa. Thời mà mối quan hệ thầy trò, tình đồng nghiệp còn trong sáng đến tận cùng. Bó hoa đồng thảo, bó hoa rừng tươi nguyên một thời vẫn khiến bà vui mừng đến tận hôm nay cùng sự trải nghiệm của cuộc sống đương thời. Anh biết bà và các đồng nghiệp đang hạnh phúc thực sự. Anh cũng mong mình có được những giây phút tuyệt vời đó.

Bùi Huy


Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục