(HBĐT) - Sau một số lần Thạch phò mã mắc khuyết điểm, cực chẳng đã Phụ vương đành ban ấn điều về làm giám đốc Trung tâm đào tạo và sát hạch lái xe ở vùng "rừng xanh núi đỏ”. Vốn đã quen "ăn trên, ngồi trốc”, giờ quản lý một trung tâm nho nhỏ, Thạch Sanh cũng hơi ngán ngẩm. Tuy vậy, kinh tế ngày một phát triển, người người, nhà nhà đua nhau mua sắm ô tô nên đào tạo, sát hạch lái xe bỗng chốc trở thành nghề "hót”.

Với suy nghĩ "lập công chuộc tội”, thời gian đầu, Thạch giám đốc quản lý, điều hành Trung tâm rất chặt chẽ, nghiêm túc. Nhưng với đồng lương ít ỏi chỉ đủ tiêu vặt khiến Thạch giám đốc trăn trở tìm cách kiếm tiền để có đồng ra, đồng vào cho đỡ bị vợ con "đay nghiến”.

Hôm ấy, khi Thạch giám đốc đang giải sầu bằng chai rượu nút lá chuối cùng mấy củ lạc luộc thì nghe tiếng xe phanh ken két trước cửa nhà. Ông anh kết nghĩa từ chiếc Camry bóng nhoáng bước xuống rõ bệ vệ, giọng oang oang: Chú đúng là "chuột sa chĩnh gạo” mà không biết tận dụng. Anh bày cho chú kế này, đơn giản, gọn nhẹ mà "dễ kiếm".

Không biết ông anh kết nghĩa bày mưu tính kế kiểu gì, nhưng chỉ ít ngày sau, Trung tâm đào tạo và sát hạch lái xe của Thạch giám đốc có thêm một thông báo mới "đào tạo trọn gói”. Với tổng số tiền 7 triệu đồng, Trung tâm sẽ lo toàn bộ từ hồ sơ, khám sức khỏe đến đào tạo tại trung tâm, hoàn thiện hồ sơ thi bằng, đào tạo lý thuyết sát hạch, thực hành lái xe... Cũng từ đấy, số lượng thí sinh đăng ký vào Trung tâm tăng vọt, cuộc sống của giám đốc Thạch và các nhân viên ngày càng khấm khá.

Nhưng chuyện làm gian dối chẳng giữ kín được bao lâu, vì những thí sinh chân chính đã phát hiện cùng khóa học với mình có những người đã mắc bệnh rối loạn tâm thần mạn tính; mắt kèm nhèm không đọc được báo, thậm chí còn bị mù màu. Tệ hơn còn có thí sinh cụt 1 tay hoặc 1 chân... Ngay sau đó, thanh tra vào cuộc ráo riết, trước "nhân chứng, vật chứng” rành rành, Thạch giám đốc đành khai tuốt tuồn tuột: Để có đồng ra, đồng vào, Trung tâm đã thực hiện "bao trọn gói” hồ sơ cho thí sinh bằng cách "liên kết” với một bệnh viện ở Hà Nội để cấp Giấy chứng nhận sức khỏe mà bác sỹ không cần phải khám nhưng vẫn có con dấu, chữ ký đầy đủ.

Sự việc vỡ lở, Thạch giám đốc cùng các thuộc hạ và hàng loạt bác sỹ bị đình chỉ công tác, số tiền bất chính 2 bên "ăn chia” cũng nhanh chóng bị thu hồi. Trung tâm đào tạo và sát hạch lái xe vùng "rừng xanh núi đỏ” cũng bị tạm đình chỉ hoạt động.

Từ hôm ấy, Thạch giám đốc lại phải trở về nghề cũ với cung, rìu, dáo, mác, vẻ mặt lúc nào cũng buồn bã, thẫn thờ. Mọi người ở vùng "rừng xanh núi đỏ” bàn tán: "Thế là còn may chán, nếu không nhờ cái mác "Phò mã” thì tội tày đình như thế chắc phải ngồi sau song sắt bóc lịch lâu rồi”.

Đại Quang


Các tin khác


Bức tranh vẽ ông nội

(HBĐT) - Ba đang vẽ gì đấy ạ? Thấy ông Trung đang miệt mài ngồi bên bàn, trên tay cầm cây bút chì đưa lên, kéo xuống một cách cẩn thận, tỉ mẩn, Phong, con trai ông bước lại gần tò mò.

Chuyến lên phía thượng nguồn



(HBĐT) - Hè năm thứ nhất, khi biết tin cha sẽ có chuyến đưa hàng ngược sông ở phía thượng nguồn, tôi đã nằng nặc đòi theo. Không chối nhưng cũng chẳng hẳn đồng ý, cha tôi thủng thẳng: Có mang vác được đồ đạc của mình thì hẵng đi. Cũng trèo đèo, lội suối đó… Không dễ đi đâu. Còn mẹ tôi, một mẫu phụ nữ ít giao du, cằn nhằn giao nhiệm vụ cho cha: "Anh làm thế nào cũng phải thu dóc nợ đi. Mấy triệu đồng… hàng tháng nay rồi… Để ngân hàng là đẻ lãi ròng đó”. Kèm theo đó có tiếng thở dài... Mắt mẹ buồn nhìn đi chỗ khác…

Tháng 5 hoa phượng đỏ

(HBĐT) - Khi tiếng chim tu hú trên đồi gọi bày, tiếng ve sầu râm ran trên các ngọn cây là những cánh phượng nở đỏ rực trời tháng 5. Hoa phượng nở đỏ nhắc cô cậu học trò khắc phục cái oi bức để học tập, hoàn thành kết quả của 1 năm học. Trừ những học trò lười còn tất cả đều chăm chỉ, lo lắng cho những năm tháng đèn sách của mình. Cháu Quang thằng cháu nội của tôi, năm nay có những bước đi rõ nét. Đặt ra chương trình ôn tập, bố trí giờ giấc, không để bố mẹ phải nhắc nhở.

Nghe mưa đầu mùa Tản văn của Bùi Việt Phương

(HBĐT) - Sớm nay, trong cái vắng tanh của con ngõ, người xóm tôi đi vắng từ rằm tháng Giêng, tôi gõ nhẹ vào cái hộp gỗ đựng trà, nghe tiếng rỗng không. Cuối tháng 3 âm lịch, còn một ít xuân, tôi đứng dậy pha trà, ấm trà cuối của một niềm xưa cũ.

Hoa đỏ dong riềng

(HBĐT) - Lâu lắm rồi, hôm nay, tôi có dịp trở lại vùng đất năm xưa về công tác. Thế mà đã tròn 50 năm, vùng đất đổi thay. Con đường được trải nhựa, bê tông. Qua suối đã có cầu, con trẻ đi học đến trường đứa đi bộ, đứa xe đạp ríu rít nói cười. Nhìn bọn trẻ mới biết đồng đất này đã qua cái đận đói nghèo, giáp hạt. Xóm làng đổi thay, đồi cao bạt ngàn hoa dong riềng đang phất phơ trong nắng, gió tháng tư. Tháng tư về, đồi dong riềng xanh um cao vút, hoa dong riềng lay bay trước gió một màu sắc đỏ, sắc vàng.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục