(HBĐT) - Quán ăn sáng ở phố T. mới mở độ 3 năm nay. Thức ăn sạch, ngon, hợp khẩu vị nhiều lứa tuổi nên sáng nào cũng đông khách. Sáng nay, chỗ này có một ông bố đang dỗ dành cậu con tầm 4 tuổi ăn bún mọc, góc kia một bà mẹ đang lùa cho cô út bát bún gà. Các bàn ăn sáng đều tĩnh lặng giống như buổi sáng hôm nay: nắng nhẹ, trời trong, yên bình.

Bỗng mọi người giật nảy mình vì có một nhóm các bác xồn xồn tầm 54 - 55 tuổi bước vào. Đây là nhóm thực khách quen thuộc của quán. Các bác vào, quán ăn rộn ràng, tưng bừng hẳn. Một bác ngồi xổm lên chiếc ghế inox lớn tiếng với chủ quán: "Vưỡn như cũ… Thịt bò nhúng, trần giá. Cho 2 chai "nước lọc” nhé”. Một bác đế thêm: "Chế cho 2 bát nước mắm kèm hành khô thái mỏng nhá. Nhanh lên”. Ai chả ăn sáng, ai chả muốn ăn theo sở thích, nhưng "mâm” các bác lại có nét riêng... Một bác sau khi làm chén "nước lọc” cay cay rồi khà một tiếng, vỗ vai anh bạn ngồi cạnh: Tối qua, rủ đi ăn tối sao không nghe điện thoại. Lại sợ mụ ấy à… Đồ sợ vợ. Tiếng bác choang choang như gõ mâm khiến một cháu bé đang ăn sợ dúm lại, đòi bố bế. Bác kia chẳng vừa, mặt đỏ phừng phừng phản pháo: "Ông anh lại quên nhanh quá. Sáng hôm kia, vợ anh chả đứng như tượng ở cửa khi em đến đón anh đi ăn sáng. Ha ha… Chả biết ai sợ nhỉ”… Chuyện bia rượu, chuyện mâu thuẫn với vợ, chuyện con trai và con dâu hục hoặc nhau hay nhà hàng xóm dạo này luôn tìm cách "gây hấn”... được kể, chia sẻ oang oang khắp quán. 

Câu chuyện càng rôm rả đến mức đỉnh điểm khi các bác "chuyển làn” đề tài sang bóng đá Việt Nam -Thái Lan, chuyện mấy vụ án đình đám đang xử... Ai cũng như "nhà hùng biện” mới nổi. Chị chủ quán tốt tính, nhẫn nhịn vẫn cười tươi: Đây, bún phở các bác đây… Rau sống, giá trần đây… Nhưng ông chồng có vẻ khó chịu, mắt tím lại. Anh phân trần với cặp vợ chồng trẻ ngồi sát bàn uống nước: "Các anh chị thông cảm… Mỗi tuần, nhóm bác này cũng có đến 4 sáng án ngữ bàn này trên tiếng đồng hồ. Việc ngồi lâu không sao, nhưng các bác ấy hình như chẳng cần biết đến mọi người xung quanh. Nói to, ầm ào, đủ thứ chuyện… Khiến khách ngồi xung quanh khó chịu". Chị chủ quán vẫn cười cười: Cám ơn mọi người ủng hộ vợ chồng em. Nhưng vợ cái bác cởi trần kia còn khiến nhiều người khiếp đảm hơn. À biết rồi, nhà đấy lại được "cả anh, cả ả". Hôm nọ, không có bạn, bác kia đi ăn với bác gái diện bộ đồ ngủ đỏ rực. Suốt bữa, chị kia "chém", "mắng  yêu chồng" với đủ thứ tội nợ trên đời với âm điệu trầm bổng không cần thiết khiến mấy khách nam lùa vội bát bún và rời quán, chả kịp uống chén nước, cầm cái tăm. Ông chồng giận tím mặt, nhưng cũng nuốt giận làm lành…

Ba lượt khách các bàn đã ăn xong, nhưng phía bàn kia vẫn sôi nổi cãi vã. Ai cũng vung tay, "chém" phần phật giảng giải cho người khác đủ mọi chuyện trên đời. Câu chuyện càng "mặn” hơn khi 2 chai "nước lọc” đã cạn. Mặt ai cũng ưng ửng đỏ. Bỗng cả quán một phen giật nảy mình khi có tiếng quát của một phụ nữ từ ngoài vỉa hè: "Ông kia, không về mà đi chở hàng à. Giờ này mà còn chém, phán ai?”. Vợ bác kia đến rồi. Không cần ai nhắc nữa. Nhóm các bác tắt phụt âm thanh. Còn bác trai kia lập cập rời quán. May mà đã kịp lùa xong bát bún.


                                                                      Bùi Huy

Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục