(HBĐT) - Quán ăn sáng ở phố T. mới mở độ 3 năm nay. Thức ăn sạch, ngon, hợp khẩu vị nhiều lứa tuổi nên sáng nào cũng đông khách. Sáng nay, chỗ này có một ông bố đang dỗ dành cậu con tầm 4 tuổi ăn bún mọc, góc kia một bà mẹ đang lùa cho cô út bát bún gà. Các bàn ăn sáng đều tĩnh lặng giống như buổi sáng hôm nay: nắng nhẹ, trời trong, yên bình.

Bỗng mọi người giật nảy mình vì có một nhóm các bác xồn xồn tầm 54 - 55 tuổi bước vào. Đây là nhóm thực khách quen thuộc của quán. Các bác vào, quán ăn rộn ràng, tưng bừng hẳn. Một bác ngồi xổm lên chiếc ghế inox lớn tiếng với chủ quán: "Vưỡn như cũ… Thịt bò nhúng, trần giá. Cho 2 chai "nước lọc” nhé”. Một bác đế thêm: "Chế cho 2 bát nước mắm kèm hành khô thái mỏng nhá. Nhanh lên”. Ai chả ăn sáng, ai chả muốn ăn theo sở thích, nhưng "mâm” các bác lại có nét riêng... Một bác sau khi làm chén "nước lọc” cay cay rồi khà một tiếng, vỗ vai anh bạn ngồi cạnh: Tối qua, rủ đi ăn tối sao không nghe điện thoại. Lại sợ mụ ấy à… Đồ sợ vợ. Tiếng bác choang choang như gõ mâm khiến một cháu bé đang ăn sợ dúm lại, đòi bố bế. Bác kia chẳng vừa, mặt đỏ phừng phừng phản pháo: "Ông anh lại quên nhanh quá. Sáng hôm kia, vợ anh chả đứng như tượng ở cửa khi em đến đón anh đi ăn sáng. Ha ha… Chả biết ai sợ nhỉ”… Chuyện bia rượu, chuyện mâu thuẫn với vợ, chuyện con trai và con dâu hục hoặc nhau hay nhà hàng xóm dạo này luôn tìm cách "gây hấn”... được kể, chia sẻ oang oang khắp quán. 

Câu chuyện càng rôm rả đến mức đỉnh điểm khi các bác "chuyển làn” đề tài sang bóng đá Việt Nam -Thái Lan, chuyện mấy vụ án đình đám đang xử... Ai cũng như "nhà hùng biện” mới nổi. Chị chủ quán tốt tính, nhẫn nhịn vẫn cười tươi: Đây, bún phở các bác đây… Rau sống, giá trần đây… Nhưng ông chồng có vẻ khó chịu, mắt tím lại. Anh phân trần với cặp vợ chồng trẻ ngồi sát bàn uống nước: "Các anh chị thông cảm… Mỗi tuần, nhóm bác này cũng có đến 4 sáng án ngữ bàn này trên tiếng đồng hồ. Việc ngồi lâu không sao, nhưng các bác ấy hình như chẳng cần biết đến mọi người xung quanh. Nói to, ầm ào, đủ thứ chuyện… Khiến khách ngồi xung quanh khó chịu". Chị chủ quán vẫn cười cười: Cám ơn mọi người ủng hộ vợ chồng em. Nhưng vợ cái bác cởi trần kia còn khiến nhiều người khiếp đảm hơn. À biết rồi, nhà đấy lại được "cả anh, cả ả". Hôm nọ, không có bạn, bác kia đi ăn với bác gái diện bộ đồ ngủ đỏ rực. Suốt bữa, chị kia "chém", "mắng  yêu chồng" với đủ thứ tội nợ trên đời với âm điệu trầm bổng không cần thiết khiến mấy khách nam lùa vội bát bún và rời quán, chả kịp uống chén nước, cầm cái tăm. Ông chồng giận tím mặt, nhưng cũng nuốt giận làm lành…

Ba lượt khách các bàn đã ăn xong, nhưng phía bàn kia vẫn sôi nổi cãi vã. Ai cũng vung tay, "chém" phần phật giảng giải cho người khác đủ mọi chuyện trên đời. Câu chuyện càng "mặn” hơn khi 2 chai "nước lọc” đã cạn. Mặt ai cũng ưng ửng đỏ. Bỗng cả quán một phen giật nảy mình khi có tiếng quát của một phụ nữ từ ngoài vỉa hè: "Ông kia, không về mà đi chở hàng à. Giờ này mà còn chém, phán ai?”. Vợ bác kia đến rồi. Không cần ai nhắc nữa. Nhóm các bác tắt phụt âm thanh. Còn bác trai kia lập cập rời quán. May mà đã kịp lùa xong bát bún.


                                                                      Bùi Huy

Các tin khác


Nghĩ về người thấy với sự nghiệp trồng người

(HBĐT) - Nghĩ về thầy, nét nghĩa đầu tiên của danh từ này dành chỉ người được đào tạo có năng lực sư phạm. Đời của mỗi người, ai cũng có thầy. Không ai có thể nhớ hết khuôn mặt, tên thầy của quãng đời đi học. Song tình nghĩa trong lòng trò nghĩ về thầy vẫn luôn nuôi nhớ.

Cỏ dại nở hoa

Truyện ngắn của Bùi Việt Phương

(HBĐT)-Loay hoay mãi chúng tôi cũng tìm được chỗ đỗ xe. Con đường đổ bê tông dày và phẳng, bánh xe chạy nghe êm tai nên xe cộ đi lại khá đông, phải cố tạt vào mép đường cho gọn. Tôi quay sang hỏi chàng trai trẻ cầm lái: "Cậu có đoán ra chỗ nền nhà mình ngày xưa không?”. Tất nhiên là không rồi, cái lắc đầu và nụ cười. Mấy mươi năm mọi thứ đều thay đổi, chỉ có hương lúa đồng vẫn thơm. Giờ ai có thể hình dung được, nơi đây từng là con đường đất lầy lội từng bước chân trâu, chân học trò nhưng ấm áp bởi luôn nhìn sang bên kia cánh đồng mà tự nhủ. Cố lên đoạn đường nữa thôi, bên kia là nhà thầy.

Thanh lý tang vật


(HBĐT)- Cho là Phò mã Thạch vốn là chàng tiều phu mộc mạc, chất phác chắc hẳn sẽ quý rừng, yêu muông thú, nên vua cha đã ban hành quyết định cho chàng rể quý về làm Hạt trưởng Hạt kiểm lâm ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” với hy vọng lệnh đóng cửa rừng tự nhiên của triều đình sẽ được thực thi nghiêm túc.

Những cây bàng ở Côn Đảo

Tản văn của Bùi Huy
(HBĐT) - Côn Đảo (Bà Rịa - Vũng Tàu) - mảnh đất lịch sử, văn hóa. Côn Đảo đẹp vì biển và rừng cùng những con người thân thiện, hài hòa như thiên nhiên nơi đây. Nhưng nhiều du khách khi đến còn bất ngờ thêm vì Côn Đảo còn có những cây bàng mang trong mình bao dấu tích lịch sử, như một nhân chứng của đảo qua những biến cố thời gian…

Thu phố

(HBĐT)-Hai năm rồi mới lại xuống phố và cũng lâu rồi không đến nơi này. Không phải là không nhớ, không lưu luyến khung trời ấy, nhưng với anh, cảm giác giống như đó là của để dành, là báu vật, nên không dám chạm đến. Bởi chạm đến, sẽ phải gặp lại bao điều đáng trân trọng, từng da diết chảy trong huyết quản. Vả lại, phần ký ức ngọt ngào ấy đâu phải riêng anh nắm giữ. Còn bạn bè, còn bao nhân chứng của một phần đời thanh xuân ấy nữa chứ. Nhưng lần này… Sau bao biến cố cuộc đời. Anh đã trở lại…

Một thoáng với thu Hà Nội

(HBĐT) - Chắc lâu không thấy về Hà Nội, đám bạn cũ đánh tiếng trên mạng xã hội: Có về gặp gỡ thu Hà Nội cùng lớp ở Hồ Tây không? Về Hà Nội vào thu ư? Năm nào cũng vậy, cuộc gặp gỡ với mùa thu kinh kỳ có khác dư vị? Một chút nôn nao khi cảm nhận từ xa làn gió heo may nhè nhẹ trên đường Thanh Niên năm nào? Mùa thu Hà Nội như một "cố nhân” len lỏi tâm tư và gợi nhớ…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục