(HBĐT) - Quán ăn sáng ở phố T. mới mở độ 3 năm nay. Thức ăn sạch, ngon, hợp khẩu vị nhiều lứa tuổi nên sáng nào cũng đông khách. Sáng nay, chỗ này có một ông bố đang dỗ dành cậu con tầm 4 tuổi ăn bún mọc, góc kia một bà mẹ đang lùa cho cô út bát bún gà. Các bàn ăn sáng đều tĩnh lặng giống như buổi sáng hôm nay: nắng nhẹ, trời trong, yên bình.

Bỗng mọi người giật nảy mình vì có một nhóm các bác xồn xồn tầm 54 - 55 tuổi bước vào. Đây là nhóm thực khách quen thuộc của quán. Các bác vào, quán ăn rộn ràng, tưng bừng hẳn. Một bác ngồi xổm lên chiếc ghế inox lớn tiếng với chủ quán: "Vưỡn như cũ… Thịt bò nhúng, trần giá. Cho 2 chai "nước lọc” nhé”. Một bác đế thêm: "Chế cho 2 bát nước mắm kèm hành khô thái mỏng nhá. Nhanh lên”. Ai chả ăn sáng, ai chả muốn ăn theo sở thích, nhưng "mâm” các bác lại có nét riêng... Một bác sau khi làm chén "nước lọc” cay cay rồi khà một tiếng, vỗ vai anh bạn ngồi cạnh: Tối qua, rủ đi ăn tối sao không nghe điện thoại. Lại sợ mụ ấy à… Đồ sợ vợ. Tiếng bác choang choang như gõ mâm khiến một cháu bé đang ăn sợ dúm lại, đòi bố bế. Bác kia chẳng vừa, mặt đỏ phừng phừng phản pháo: "Ông anh lại quên nhanh quá. Sáng hôm kia, vợ anh chả đứng như tượng ở cửa khi em đến đón anh đi ăn sáng. Ha ha… Chả biết ai sợ nhỉ”… Chuyện bia rượu, chuyện mâu thuẫn với vợ, chuyện con trai và con dâu hục hoặc nhau hay nhà hàng xóm dạo này luôn tìm cách "gây hấn”... được kể, chia sẻ oang oang khắp quán. 

Câu chuyện càng rôm rả đến mức đỉnh điểm khi các bác "chuyển làn” đề tài sang bóng đá Việt Nam -Thái Lan, chuyện mấy vụ án đình đám đang xử... Ai cũng như "nhà hùng biện” mới nổi. Chị chủ quán tốt tính, nhẫn nhịn vẫn cười tươi: Đây, bún phở các bác đây… Rau sống, giá trần đây… Nhưng ông chồng có vẻ khó chịu, mắt tím lại. Anh phân trần với cặp vợ chồng trẻ ngồi sát bàn uống nước: "Các anh chị thông cảm… Mỗi tuần, nhóm bác này cũng có đến 4 sáng án ngữ bàn này trên tiếng đồng hồ. Việc ngồi lâu không sao, nhưng các bác ấy hình như chẳng cần biết đến mọi người xung quanh. Nói to, ầm ào, đủ thứ chuyện… Khiến khách ngồi xung quanh khó chịu". Chị chủ quán vẫn cười cười: Cám ơn mọi người ủng hộ vợ chồng em. Nhưng vợ cái bác cởi trần kia còn khiến nhiều người khiếp đảm hơn. À biết rồi, nhà đấy lại được "cả anh, cả ả". Hôm nọ, không có bạn, bác kia đi ăn với bác gái diện bộ đồ ngủ đỏ rực. Suốt bữa, chị kia "chém", "mắng  yêu chồng" với đủ thứ tội nợ trên đời với âm điệu trầm bổng không cần thiết khiến mấy khách nam lùa vội bát bún và rời quán, chả kịp uống chén nước, cầm cái tăm. Ông chồng giận tím mặt, nhưng cũng nuốt giận làm lành…

Ba lượt khách các bàn đã ăn xong, nhưng phía bàn kia vẫn sôi nổi cãi vã. Ai cũng vung tay, "chém" phần phật giảng giải cho người khác đủ mọi chuyện trên đời. Câu chuyện càng "mặn” hơn khi 2 chai "nước lọc” đã cạn. Mặt ai cũng ưng ửng đỏ. Bỗng cả quán một phen giật nảy mình khi có tiếng quát của một phụ nữ từ ngoài vỉa hè: "Ông kia, không về mà đi chở hàng à. Giờ này mà còn chém, phán ai?”. Vợ bác kia đến rồi. Không cần ai nhắc nữa. Nhóm các bác tắt phụt âm thanh. Còn bác trai kia lập cập rời quán. May mà đã kịp lùa xong bát bún.


                                                                      Bùi Huy

Các tin khác


Khúc giao mùa

  Truyện ngắn của Bùi Huy

Tháng Tám và mùa Thu

(HBĐT) - Thời gian đã lùi xa, nhưng thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945 đã mở ra bước ngoặt lớn của cách mạng, đưa dân tộc Việt Nam bước sang kỷ nguyên mới - kỷ nguyên độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội. Cũng vì thế, tháng Tám và mùa Thu luôn đem lại cho lòng người những xúc cảm kỳ diệu. Không khí phấn chấn, chộn rộn mọi miền quê bởi cờ hoa, biểu ngữ chào mừng, cùng tiếng hát, tiếng cười của cuộc sống hòa bình, hạnh phúc… Nhưng tháng Tám và mùa Thu năm nay cũng có những điều thật đặc biệt hơn những năm trước…

Tình đồng đội

(HBDT) - Ông Bình ngồi ở bậc thềm mái hiên, đôi mắt đăm đăm nhìn về cuối con ngõ dài có cây bưởi già còn sót lại một vài quả cuối mùa. Hình như ông có ý chờ đợi ai thì phải. Nhấp ngụm trà xanh vàng sánh, ông đặt cái bát nhỏ xuống cạnh tách trà màu cánh dán rồi lại thẫn thờ. Ở một góc sân, mẹ con đàn gà mon men đến quanh mẹt đậu đen mà bà Thân, vợ ông phơi. Cạnh bờ giếng, chú mèo mướp mắt ngó nghiêng, mải mê đuổi theo đôi cánh bướm đang vẽ vòng quanh mấy bông mướp vàng thoảng thơm hương mật.

Những “đứa trẻ” ngày nay…

(HBĐT) - Mấy bữa nay, gia đình nhà chị Hân vui như mở hội, vì cậu trai cả thi đỗ vào lớp 10 một trường THPT danh giá trên địa bàn. Bõ bao công đèn sách. Con cái học hành, đỗ đạt thế ai chả mừng, hoa tươi, tin nhắn nhận không xuể.

Chuyện đời thường: Khói thuốc… vô tình

(HBĐT) - Anh M. tìm khắp các ngách trong phòng, miệng lẩm bẩm: Trời ạ, "nó” đâu nhỉ… Mọi hôm để ở gầm bàn uống nước mà. Cả cái gạt tàn bằng gốm sứ cao cấp nữa… Không thấy, anh gọi vống lên: Mẹ nó đâu nhỉ, có thấy cái "Ba-zô-ka” của tôi đâu không? Chị vợ đang giặt quần áo ngoài sân nói vọng vào: "Anh ra chỗ sau nhà mà hỏi”. Bực quá, anh lập cập ra phía sau. Ai lại dúi nó vào đống bàn ghế cũ thế này, thật chẳng ra thể thống gì nữa cả. "Sao em lại quá đáng thế, vứt cái "sướng” của người ta chổng trơ thế mà được à?".

Những mùa hoa thành phố bên sông Đà

(HBĐT) - Cách đây không lâu, có dịp qua một thành phố của nước bạn với nhiều cây xanh và hoa. Trong đêm, ánh điện như cộng hưởng làm rực rỡ thêm màu vàng tinh khiết của cây Hạnh Ngân. Một lữ khách cùng đi trầm trồ, chia sẻ: "Đúng là đặc biệt. Cây hoa đó gần như biểu tượng của thành phố này”. Đúng là đẹp lộng lẫy, huy hoàng, tô điểm cho đường phố, cảnh quan xung quanh. Du khách thay nhau đứng tạo dáng với nền vàng huyền ảo đó. Bất chợt dậy lên ý nghĩ: Thành phố nào ở nước mình có loài hoa như là biểu tượng? Và thành phố bên sông Đà có cây gì, hoa gì là đặc trưng?

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục