(HBĐT) - Ba đang vẽ gì đấy ạ? Thấy ông Trung đang miệt mài ngồi bên bàn, trên tay cầm cây bút chì đưa lên, kéo xuống một cách cẩn thận, tỉ mẩn, Phong, con trai ông bước lại gần tò mò.

- À… Ba đang vẽ thằng cu Tính. Sáng mai, ba mẹ về Bắc rồi. Phải đến nửa năm nữa các con mới lại cho cháu về quê… Khi đó, cu Tính chắc đã lớn lắm. Ba vẽ tấm hình lưu làm kỷ niệm, sau này lớn lên, cu Tính nhìn lại, thấy mình ngày xưa chắc sẽ vui lắm.

- Để con chụp rửa mấy tấm ảnh của cháu cho ba mẹ đem về. Ba mất công ngồi cặm cụi làm gì cho mệt.

- Ấy không! Chụp thì nói làm gì? Ba vẫn thích vẽ hơn.

Vợ chồng ông Trung lấy nhau sinh được mỗi mụn con là anh Phong. Anh Phong học hành, lập nghiệp và lấy vợ trong Nam. Thỉnh thoảng, ông bà vào thăm con cháu chứ nhất quyết không chịu ở luôn trong Nam. Mỗi lần ông bà vào chơi, thấy cháu vừa đi học chính khóa về lại phải ăn tạm ổ bánh mì, uống tạm hộp sữa rồi leo lên xe ba mẹ chở đi học phụ đạo tiếp cho kịp giờ. Thương cháu, ông bà nói chuyện với vợ chồng con trai nhưng anh Phong cười:

- Theo xu thế ba ạ. Không học thì không theo kịp bạn bè. Lên lớp thầy cô lại mắng vốn cha mẹ.

- Đúng thế đó ba mẹ ạ. Dù thương xót cháu lắm, nhưng vợ chồng con cũng chỉ biết động viên cu Tính ráng học thôi chứ không còn cách nào khác. Chị Hà, vợ anh Phong nhìn góc học tập của con rồi thở dài:

- Đấy, tối cuối tuần nhưng cháu nó cũng không có thời gian để chơi với ông bà. Ngày mai còn phải học thêm tiếng Anh và Toán.

- Hay là… hè này các con cho cu Tính về quê với ba mẹ? Ông Trung đề xuất.

- Nhưng cháu nó còn phải đi học thêm, học hè nữa. Mà thôi, để con xem thế nào đã ba ạ. Nói rồi Phong cầm lên tay bức tranh ông Trung vẽ cu Tính, hết ngắm nghía lại trầm trồ:

- Ôi! Bức tranh ba vẽ cu Tính giống quá! Cứ như thật ấy. Y chang luôn ba ạ!.

Từ ngày vào thăm cháu về, trong lòng ông Trung cứ băn khoăn, nghĩ ngợi mãi. Vợ chồng ông cũng bàn với con trai, con dâu về chuyện cho thằng bé về quê nghỉ hè ít thời gian. Nhưng hè đến rồi mà chưa nghe con nói gì.

- Chắc con nó không cho thằng cu Tính về đâu ông ạ!.

- Tôi chỉ thương cháu. Mới tí tuổi đầu lẽ ra được vui chơi, ăn ngủ là nhiều. Đằng này lại phải lao vào học bù đầu. Giá hè này thằng Tính về, ông cháu tôi sẽ đi thăm hết cảnh quê. Chỗ nào đẹp, chỗ nào hay, tôi sẽ chở nó đi tuốt. Tôi sẽ chỉ cho nó biết vẻ đẹp của đồng lúa, của vườn hoa hướng dương, của những nương ngô, nương sắn rồi thì cỏ cây, sông nước quê mình… Tôi sẽ chỉ cho cháu nó tập vẽ những gì đẹp đẽ, thân thuộc của làng quê thanh bình… Tôi tin thằng bé sẽ rất thích.

- Ờ… ông nói cũng phải. Nhưng mấy tháng nay, mỗi lần gọi về, có nghe thằng Phong nó nói gì đâu.

- Ông ơi, bà ơi! Cháu về với ông bà đây ạ! Ông Trung, bà Thủy mới nghe loáng thoáng tiếng thằng cu Tính ngoài cổng đã nhổm dậy bước ra sân.

- Ôi! Cháu của ông bà đã về rồi đây. Vậy mà ông bà cứ tưởng…

- Vợ chồng con nghĩ lại rồi. Không bắt cháu nó học nhiều nữa. Hè này chúng con sẽ cho cu Tính ở chơi với ông bà luôn! Anh Phong, tay xách đồ đạc lỉnh kỉnh, miệng cười giòn tan nói. Bà Thủy trách:

- Sao về mà không báo trước cho ba mẹ?

- Ba cháu bảo muốn dành sự bất ngờ cho ông bà ạ. Ông nội ơi, ông dạy cháu vẽ với nhé! Giọng thằng bé năn nỉ, tay nó nắm chặt lấy tay ông. Ông Trung mỉm cười, xoa đầu cháu:

- Tất nhiên rồi. Ông cháu mình sẽ cùng làm họa sĩ, sẽ vẽ những cảnh vật mà cháu yêu thích nhất.

Tính hào hứng. Suốt bữa cơm chiều hôm ấy cho đến sáng hôm sau, khi anh Phong trở vào Nam, câu chuyện tập vẽ vẫn là chủ đề chính được bàn luận nhiều nhất của hai ông cháu.

- Ông ơi, cánh đồng lúa đẹp quá! Nhưng vẽ cây lúa thế nào ạ? Màu của cánh đồng phải màu gì? Xanh non hay xanh đậm hả ông? Cháu không biết bắt đầu từ đâu nữa. Khó lắm. Cháu… cháu không vẽ nữa đâu!

- Ấy… Đây này… cháu hãy bắt đầu như thế này này… Ông Trung cầm tay cháu nội, chỉ từng cách pha màu, từng nét vẽ. Ông cười:

- Hồi mới bắt đầu tập vẽ, ông cũng như cháu. Vẽ không ra hình thù gì cả. Nhưng ông không bỏ cuộc. Một lần, hai lần… có khi vẽ đi vẽ lại cả đến mươi lần mới ra một bức tranh. Bởi vậy, cháu đừng vội nản lòng.

- Biết đến bao giờ cháu mới vẽ đẹp được như ông ạ? Chắc cháu không làm được đâu. Cô giáo bảo cháu không có năng khiếu vẽ.

- Muốn vẽ hay làm bất cứ việc gì đều phải tập luyện chăm chỉ cháu ạ. Phải từ từ… từng chút từng chút một. Ông tin cu Tính của ông sẽ vẽ đẹp thôi!.

- Ông ơi, thế còn dòng sông, mình sẽ vẽ như thế nào?.

- Được rồi, chiều này ông cháu mình sẽ đi dọc bờ sông quê. Ông sẽ chỉ cho cháu các đường nét để vẽ một dòng sông. Màu nước, màu trời, cỏ cây hai bên bờ sông thế nào và cả cuộc sống của người dân quê mình hai bên bờ sông nữa.

- Thế thì thích quá ông ạ!.

Bà Thủy đang cặm cụi nấu cơm dưới bếp. Ông Trung có việc đi ra ngoài đầu làng, về đến ngõ, ông đằng hắng giọng. Thấy ông, bà Thủy từ trong bếp ra hiệu cho ông, khẽ nói:

- Coi bộ thằng cháu nội mình thích vẽ rồi đó ông ạ. Từ sáng tới giờ nó cứ ngồi cặm cụi vẽ. Nội hỏi thì nó bảo muốn dành cho ông nội điều bất ngờ. Ông Trung mỉm cười:

- Mới 2 tháng nghỉ hè, thế mà trông thằng bé khác hẳn. Càng nhìn càng thấy giống y chang như ba nó ngày xưa. Thương lắm! Nghe tiếng ông nội ngoài sân, Tính cầm bức tranh vừa vẽ chạy ra:

- Ông nội ơi ông nội! Ông xem cháu vẽ có đẹp không? Hai tay Tính giơ bức tranh vừa vẽ về phía ông, rụt rè:

- Đây là bức tranh cháu vẽ ông nội. Cháu tặng ông nội!.

- Trời đất ơi! Xem cháu nội vẽ ông này! Đẹp quá!.

- Chà chà! Cu Tính vẽ đẹp lắm! Ai bảo cháu của bà không có năng khiếu vẽ nào? Hiểu câu nói của bà nội, thằng bé cười tít mắt:

- Cháu nhìn tấm ảnh của ông đấy ạ. Vừa nói, nó vừa chỉ tay về phía bức ảnh của ông nội treo ở trên tường. Rồi giọng nó bỗng chùng xuống:

- Nhưng ông ơi… bức tranh này cháu vẽ chưa được đẹp lắm phải không ông?. Nghe vậy, bà Thủy đã vui vẻ, cười hiền hậu:

- Đây là tâm huyết của cháu! Là tình cảm của cu Tính gửi ông nội mà.

- Đúng rồi! Với ông, đây là bức tranh đẹp và ý nghĩa nhất!.

- Có thật không ông?.

Ngay tức thì, Ông Trung ra tiệm tranh đầu làng mua cái khung ảnh, sau đó cẩn thận treo bức tranh cháu vẽ lên ngang hàng với tấm ảnh chân dung cũ đang treo. Bức tranh còn được ông Trung đề thêm mấy chữ bên dưới "Bức tranh cu Tính vẽ tặng ông nội”. Bạn bè, xóm giềng tới chơi, ông đều khoe đó là bức ảnh cháu nội vẽ tặng.

 

Truyện ngắn của Thu Đình


Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục