Tản văn của Bùi Huy

 Đã có tiếng ve ran và tiếng cánh đập nhẹ bên cửa sổ, đã nghe trong gió câu thơ của một thi sĩ tài danh nào đó cất lên: "Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế/ Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say/ Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay…”. Trên đường phố, mùi hoa ngâu man mác khiến lòng nhớ về những khu vườn trường xưa cũ. Nhưng cũng chẳng định viết điều gì nếu không có tin nhắn của người bạn xa quê: Mấy cây phượng già bên con suối cạnh trường mình có còn không? Lại khiến lòng muốn nói điều gì đó…


Bức ảnh bạn đưa lên "phây-búc” đã ố mờ… nhưng lại có bao lời bình luận, chia sẻ của bạn bè gần xa. Bạn, một nữ bác sỹ, nhìn bên ngoài khá "cứng” và ít lãng mạn sao lại nhớ những cây phượng bên bờ suối, hay cây bàng cọc còi phía cuối sân trường… Ừ, đúng rồi. Thời gian, công việc và chuyện "cơm áo gạo tiền” có nặng nề đến mấy cũng không thể ngăn lòng mỗi người trở về khung trời tuổi hoa niên, miền ký ức trong sáng nhất gắn bó với mỗi kỳ thi, mùa chia tay thời học sinh. Tháng 5 năm nào, cũng ngày chuẩn bị ra trường, cả nhóm từng chẳng đã kéo nhau ra đó chụp ảnh lưu niệm. Có đứa đu cành xa chụp, rơi xuống suối chẳng ướt hết quần áo đó sao. Dù ảnh đen trắng nhưng vẫn thấy trong hình nụ cười sáng lóa của bạn bè, thân cây phượng mốc thếch và chùm phượng đỏ rực rưng rưng.

Tuổi hoa niên vô tư trong sáng gắn với những mùa hoa học trò. Đi dưới những tán lá cây phượng, bằng lăng nơi sân trường, các bạn từng chẳng có những ước mơ tươi rói về ngày mai đó ư? Bác sỹ, kỹ sư, họa sĩ, giáo viên… hay chỉ một ước mơ nhỏ nhoi về cuộc sống nông thôn, gắn bó với ruộng vườn… Có người thực hiện được ước mơ, có người dang dở, nhưng đều đẹp và đáng trân trọng. Đi dưới những màu hoa đó, không ai toan tính điều gì thái quá. Mọi dự định đều chỉ mình biết, mình hay. Cha mẹ còn vất vả nơi ruộng đồng, đâu biết hết rằng các con đã và đang phải bước vào cuộc sống nhiều thách thức. Thế đấy, vậy mà chẳng ai chê trách mẹ cha, chẳng ai kêu than điều gì đó, chỉ biết quyết tâm và phấn đấu trên con đường đã chọn.

Những người bạn cũ từng chung một vòm lá xanh non và hoa phượng đỏ dưới sân trường dạo đó, không phải ai cũng "thành đạt” hiểu theo nghĩa phù du nhất… Nhưng ai cũng đều nâng niu, trân quý điều quý giá của buổi bình minh… Sau này, bao mùa hoa đã qua. Những mái đầu xưa đã điểm bạc. Mái tóc thề của bạn gái xưa giờ cũng đã đổi thay. Con cái các bạn đã lại gặp mùa hoa thuở ấy cùng khung trời tình bạn. Để rồi các bạn kể về những đứa trẻ của mình giờ cũng đã ra trường và có những hoạt động hoành tráng hơn xưa trong năm cuối cấp. Nào đồng phục cả lớp, tìm địa điểm đẹp để chụp ảnh, để "check-in”, nào đi biển, hầu hết cả lớp đều dùng điện thoại thông minh… Cuộc sống phải thay đổi. Biết làm sao. Nhưng chắc chắn, các con - những đứa trẻ trong gia đình làm sao thờ ơ với những lời ca, câu hát về thời học trò cùng những mùa hoa… Tuổi học trò thời nào cũng đều đẹp và có những giá trị riêng của nó… Cũng vì thế mà bạn nhắc mãi cậu bạn xưa ngồi ôm ghi ta hát một bản nhạc Nga lãng mạn một thời dưới màu hoa đỏ rực: "Điều ấy không bao giờ trở lại - Mùa hạ đã qua”: Rồi mùa hè đã qua/ Trở lại mái trường xưa/ Nhìn lên phía hàng cây/ Xanh bao la nhớ nhung/ Giờ học xưa khó quên…

Chiều nay, trên con đường ngoại ô vắng vẫn thấy mấy cô cậu học trò dừng xe đạp điện, muốn hái vài chùm phượng đỏ thắm sà xuống đường. Thoảng trong gió có tiếng chí chóe cãi nhau, có tiếng nói cười về những dự định nay, mai. Tuổi học trò mà, muôn đời vẫn thế. Cứ trong sáng, ấm áp và không bao giờ mất đi những ước mơ, hoài bão đẹp đẽ của mình…


Các tin khác


Chuyện đời thường:Những cái lắc đầu

(HBĐT) - Đến rồi. Sao mặt tái dại thế kia. Có chuyện gì à? Ông bạn kia phân trần: "Tôi vừa gặp một "ca” khó… bực không thể tả nổi. Sao, kể xem nào…

Cảm xúc tháng Năm

(HBĐT) - Vậy là tháng Năm đã về và hè đã rộn ràng. Vạn vật thi nhau báo hiệu hè về. Từ tiết trời oi nồng của mùa hạ đến những cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi; từ những cây phượng trổ bông đỏ rực đến những hàng bằng lăng tím ngát bông gọi hè… Thời gian và vạn vật vẫn vậy, đến rồi đi như đã hẹn. Đó là một cuộc giao ước bất thành văn của đất trời. Nhưng có một điều rất khác ở tháng Năm này, đó là cảm xúc của mỗi chúng ta.           

Chuyện hai ông cháu

(HBĐT) - Ông Mạnh chầm chậm lôi trong cái hòm tôn ra mấy thứ cũ kỹ từ những năm xa lắc xa lơ, thời ông còn là một anh lính đi B. Một con dao nhỏ dài chừng 30 cm, to bằng 2 ngón tay được bọc trong tờ giấy xỉn màu cánh dán, một chiếc mũ tai bèo cũng đã bạc màu, chiếc bình tông bị trầy tróc sơn, bộ quần áo quân phục không còn rõ là màu xanh được gấp gọn gàng, tấm ảnh đen trắng đã loang lổ đi nhiều, có những gương mặt không còn nhìn rõ được nữa… Ông cứ đưa tay mân mê từng món đồ, đôi mắt già nua nheo nheo nhìn vào từng vật.

Hoa loa kèn trắng – quà tặng của tháng Tư

(HBĐT) - Như mọi năm, ngay trong ngày đầu tiên của tháng 4, mẹ tôi đã hào hứng cắm lọ hoa loa kèn trắng. Từ đó đến hết tháng, những bông hoa nở bung và chớm tàn sẽ được thay thế bằng những bông khác đang còn e ấp. Trọn trong 1 tháng, màu trắng tinh khôi của hoa loa kèn đã làm đẹp cho không gian sống của gia đình tôi một cách tinh tế, nhẹ nhàng.

Hoài niệm tháng tư

(HBĐT) - Tháng tư về, lòng người lại náo nức bâng khuâng. Nhớ lại tháng tư năm 1975, cách đây vừa tròn 45 năm, cả nước vỡ òa niềm vui chiến thắng trong âm vang "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Tháng tư năm nay, cả nước và cả thế giới đang phải gồng mình chống dịch Covid-19 với tinh thần như Thủ tướng kêu gọi "Chống dịch như chống giặc”. Toàn dân đang trong cuộc chiến gian lao vất vả, căn cơ mà hết sức bình tĩnh.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục