(HBĐT) - Tôi vẫn thường nghĩ chẳng phải cái gì cũ cũng không còn giá trị. Điều đó tùy thuộc vào thói quen, nhận thức của mỗi người. Như những cuốn sách cũ - những người bạn tôi vẫn hằng kiếm tìm, trân quý.

Nhà nghèo. Những ngày biết cắp sách đến trường cũng là những ngày tôi biết làm quen với những cuốn sách cũ. Đó là những cuốn sách giáo khoa của các anh, chị lớp trước được mẹ lặn lội dò hỏi đi xin khắp làng về cho tôi học. Những cuốn sách dù có sờn màu, mép sách có quăn, thậm chí có trang đã bị rách, vậy mà có được chúng, tôi cứ mừng quýnh. Tôi loay hoay có khi mất cả ngày chỉ để lật từng trang sách cũ ấy vuốt lại cho phẳng phiu, dán lại cho lành lặn rồi cẩn thận bọc trong những tờ báo. Để rồi, những cuốn sách cũ mỗi ngày nằm gọn trong cái túi cước nhỏ theo bước chân tôi tung tăng đến trường.  

Học cấp ba. Trong những ngày đông giá lạnh hay những ngày hè nóng như đổ lửa, vẫn có những ngày, ngồi vắt vẻo trên chiếc xe đạp mini, từ quê ra phố, tôi lang thang dạo quanh những tiệm sách cũ. Tiền dành dụm được tôi lại ngốn hết vào việc tìm mua những cuốn sách tham khảo cũ có ích cho việc học, nhất là phục vụ cho những kỳ thi. Nói là sách cũ nhưng thực ra nhiều cuốn còn mới và đẹp lắm. Cầm chúng trên tay, ngỡ như vẫn còn nghe thơm thơm mùi mực và giấy in. Những cuốn sách cũ rời phố về quê, về nhà, chẳng mấy chốc góp thành những gương mặt thân quen trên bàn học một thời của tôi. 

Vào đại học. Tôi vui sướng đến ngỡ ngàng khi không phải tìm kiếm sách cũ đâu xa. Những cuốn sách cũ được bày bán ngay trên vỉa hè trước cổng trường và còn ở nhiều hiệu sách khác gần trường nữa. Mang trong mình niềm đam mê sách cũ của một sinh viên tỉnh lẻ, tôi lại được dịp thỏa sức tìm những cuốn sách vừa ý. Nào là sách giáo trình, sách chuyên khảo, nhiều nhất vẫn là những cuốn tác phẩm văn học mà tôi yêu thích. Cầm những cuốn sách cũ đã nhuốm màu thời gian, nhất là những cuốn có tuổi đời còn hơn cả tuổi mình, lòng tôi bồi hồi một cảm xúc rất lạ. Đã thế còn là cảm giác thích thú khi được trò chuyện với những người bán sách cũ am tường về văn hóa đọc, nhất là vốn hiểu biết về văn hóa cổ.

Được giữ lại ở trường đại học làm việc. Những dịp đi học hay đi công tác đây đó, tôi vẫn không thể từ bỏ thói quen lân la đến các hiệu sách cũ. Với tôi, chúng đều là những điểm đến thú vị. Bởi có khi trong không gian vô vàn những sách là sách, ta lại bất ngờ nhận ra một cuốn sách quý mà bấy lâu đã cố công kiếm hoài, kiếm mãi. Có những cuốn sách cũ, chỉ vài nghìn đồng là có thể sở hữu, nhưng có khi mất cả triệu đồng mua một cuốn sách cũ quý hiếm mà lòng vẫn thấy vui mừng khôn xiết!.

Khi biết đến internet. Đó cũng là khi tôi biết đến những tiệm sách cũ online. Trước là để lướt qua cho biết, dần dà mỗi ngày không ghé vào xem các trang mạng sách cũ lại đâm ra thấy nhớ. Có khi, sáng mới thức dậy đã háo hức mở máy vào xem hôm nay chủ tiệm sách cũ online có giới thiệu cuốn sách nào mới không. Rồi chúng tôi, những người đam mê sách cũ ngẫu nhiên biết nhau qua mạng, nhóm họp lại thành hội, thành nhóm, say sưa bàn luận, kẻ mua người bán.

Những khi ngồi trong một quán vắng uống cà phê, khi nằm trên xe hay rảnh rỗi ở nhà… Cầm một cuốn sách cũ trên tay thấy gần gũi chẳng khác gì đang ở bên một người bạn thân. Mỗi cuốn sách cũ lại là một quá khứ, một kỷ niệm ùa về trong trí nhớ. Lật giở, nâng niu từng trang sách cũ như  được tìm về một chốn bình yên, được đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Và rồi lòng lại dấy lên một nỗi niềm trăn trở: trong nhịp sống ngày càng trở nên vội vàng, không biết mai này có còn ai biết trân quý những trang sách cũ hay không…



Các tin khác


Ký ức xanh của bà

(HBĐT) - Đến thăm gia đình người bạn học cũ. Ngày nghỉ, bạn và đám con cháu đang ngồi chơi cùng người mẹ già dưới vòm lá xanh mát trong vườn. Khung cảnh thật thanh bình. Nghe cả tiếng chim lích chích sau những tán lá. Chào, bà không còn nhận ra là ai nữa, dù sức vóc chưa đến nỗi, chỉ tội phải chống gậy… Một thời dọc ngang các phiên chợ quê buôn bán, làm ăn, gây dựng gia đình, giờ già, bé nhỏ, lặng lẽ bâng quơ nhìn mây, nhìn trời cùng đám con cháu túm tụm trong vườn. Người bạn đỡ lời: May quá bạn à, mới bị lẫn nhẹ thôi. Như nhầm đứa con nọ ra đứa con kia, còn mọi sinh hoạt bà vẫn chủ động bình thường. Nói là quên vậy nhưng bà nhớ bao chuyện ngày xưa, mới tinh như ngày hôm qua. Người bạn nói rổn rảng, nhưng trong mắt như có nước… Có những câu chuyện bà "dẫn” đi dẫn lại bao lần, khiến đám con cháu cũng thuộc lòng luôn…

Bức tranh vẽ ông nội

(HBĐT) - Ba đang vẽ gì đấy ạ? Thấy ông Trung đang miệt mài ngồi bên bàn, trên tay cầm cây bút chì đưa lên, kéo xuống một cách cẩn thận, tỉ mẩn, Phong, con trai ông bước lại gần tò mò.

Chuyến lên phía thượng nguồn



(HBĐT) - Hè năm thứ nhất, khi biết tin cha sẽ có chuyến đưa hàng ngược sông ở phía thượng nguồn, tôi đã nằng nặc đòi theo. Không chối nhưng cũng chẳng hẳn đồng ý, cha tôi thủng thẳng: Có mang vác được đồ đạc của mình thì hẵng đi. Cũng trèo đèo, lội suối đó… Không dễ đi đâu. Còn mẹ tôi, một mẫu phụ nữ ít giao du, cằn nhằn giao nhiệm vụ cho cha: "Anh làm thế nào cũng phải thu dóc nợ đi. Mấy triệu đồng… hàng tháng nay rồi… Để ngân hàng là đẻ lãi ròng đó”. Kèm theo đó có tiếng thở dài... Mắt mẹ buồn nhìn đi chỗ khác…

Tháng 5 hoa phượng đỏ

(HBĐT) - Khi tiếng chim tu hú trên đồi gọi bày, tiếng ve sầu râm ran trên các ngọn cây là những cánh phượng nở đỏ rực trời tháng 5. Hoa phượng nở đỏ nhắc cô cậu học trò khắc phục cái oi bức để học tập, hoàn thành kết quả của 1 năm học. Trừ những học trò lười còn tất cả đều chăm chỉ, lo lắng cho những năm tháng đèn sách của mình. Cháu Quang thằng cháu nội của tôi, năm nay có những bước đi rõ nét. Đặt ra chương trình ôn tập, bố trí giờ giấc, không để bố mẹ phải nhắc nhở.

Nghe mưa đầu mùa Tản văn của Bùi Việt Phương

(HBĐT) - Sớm nay, trong cái vắng tanh của con ngõ, người xóm tôi đi vắng từ rằm tháng Giêng, tôi gõ nhẹ vào cái hộp gỗ đựng trà, nghe tiếng rỗng không. Cuối tháng 3 âm lịch, còn một ít xuân, tôi đứng dậy pha trà, ấm trà cuối của một niềm xưa cũ.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục