(HBĐT) - Tôi vẫn thường nghĩ chẳng phải cái gì cũ cũng không còn giá trị. Điều đó tùy thuộc vào thói quen, nhận thức của mỗi người. Như những cuốn sách cũ - những người bạn tôi vẫn hằng kiếm tìm, trân quý.

Nhà nghèo. Những ngày biết cắp sách đến trường cũng là những ngày tôi biết làm quen với những cuốn sách cũ. Đó là những cuốn sách giáo khoa của các anh, chị lớp trước được mẹ lặn lội dò hỏi đi xin khắp làng về cho tôi học. Những cuốn sách dù có sờn màu, mép sách có quăn, thậm chí có trang đã bị rách, vậy mà có được chúng, tôi cứ mừng quýnh. Tôi loay hoay có khi mất cả ngày chỉ để lật từng trang sách cũ ấy vuốt lại cho phẳng phiu, dán lại cho lành lặn rồi cẩn thận bọc trong những tờ báo. Để rồi, những cuốn sách cũ mỗi ngày nằm gọn trong cái túi cước nhỏ theo bước chân tôi tung tăng đến trường.  

Học cấp ba. Trong những ngày đông giá lạnh hay những ngày hè nóng như đổ lửa, vẫn có những ngày, ngồi vắt vẻo trên chiếc xe đạp mini, từ quê ra phố, tôi lang thang dạo quanh những tiệm sách cũ. Tiền dành dụm được tôi lại ngốn hết vào việc tìm mua những cuốn sách tham khảo cũ có ích cho việc học, nhất là phục vụ cho những kỳ thi. Nói là sách cũ nhưng thực ra nhiều cuốn còn mới và đẹp lắm. Cầm chúng trên tay, ngỡ như vẫn còn nghe thơm thơm mùi mực và giấy in. Những cuốn sách cũ rời phố về quê, về nhà, chẳng mấy chốc góp thành những gương mặt thân quen trên bàn học một thời của tôi. 

Vào đại học. Tôi vui sướng đến ngỡ ngàng khi không phải tìm kiếm sách cũ đâu xa. Những cuốn sách cũ được bày bán ngay trên vỉa hè trước cổng trường và còn ở nhiều hiệu sách khác gần trường nữa. Mang trong mình niềm đam mê sách cũ của một sinh viên tỉnh lẻ, tôi lại được dịp thỏa sức tìm những cuốn sách vừa ý. Nào là sách giáo trình, sách chuyên khảo, nhiều nhất vẫn là những cuốn tác phẩm văn học mà tôi yêu thích. Cầm những cuốn sách cũ đã nhuốm màu thời gian, nhất là những cuốn có tuổi đời còn hơn cả tuổi mình, lòng tôi bồi hồi một cảm xúc rất lạ. Đã thế còn là cảm giác thích thú khi được trò chuyện với những người bán sách cũ am tường về văn hóa đọc, nhất là vốn hiểu biết về văn hóa cổ.

Được giữ lại ở trường đại học làm việc. Những dịp đi học hay đi công tác đây đó, tôi vẫn không thể từ bỏ thói quen lân la đến các hiệu sách cũ. Với tôi, chúng đều là những điểm đến thú vị. Bởi có khi trong không gian vô vàn những sách là sách, ta lại bất ngờ nhận ra một cuốn sách quý mà bấy lâu đã cố công kiếm hoài, kiếm mãi. Có những cuốn sách cũ, chỉ vài nghìn đồng là có thể sở hữu, nhưng có khi mất cả triệu đồng mua một cuốn sách cũ quý hiếm mà lòng vẫn thấy vui mừng khôn xiết!.

Khi biết đến internet. Đó cũng là khi tôi biết đến những tiệm sách cũ online. Trước là để lướt qua cho biết, dần dà mỗi ngày không ghé vào xem các trang mạng sách cũ lại đâm ra thấy nhớ. Có khi, sáng mới thức dậy đã háo hức mở máy vào xem hôm nay chủ tiệm sách cũ online có giới thiệu cuốn sách nào mới không. Rồi chúng tôi, những người đam mê sách cũ ngẫu nhiên biết nhau qua mạng, nhóm họp lại thành hội, thành nhóm, say sưa bàn luận, kẻ mua người bán.

Những khi ngồi trong một quán vắng uống cà phê, khi nằm trên xe hay rảnh rỗi ở nhà… Cầm một cuốn sách cũ trên tay thấy gần gũi chẳng khác gì đang ở bên một người bạn thân. Mỗi cuốn sách cũ lại là một quá khứ, một kỷ niệm ùa về trong trí nhớ. Lật giở, nâng niu từng trang sách cũ như  được tìm về một chốn bình yên, được đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Và rồi lòng lại dấy lên một nỗi niềm trăn trở: trong nhịp sống ngày càng trở nên vội vàng, không biết mai này có còn ai biết trân quý những trang sách cũ hay không…



Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục