(HBĐT) - Đến thăm gia đình người bạn học cũ. Ngày nghỉ, bạn và đám con cháu đang ngồi chơi cùng người mẹ già dưới vòm lá xanh mát trong vườn. Khung cảnh thật thanh bình. Nghe cả tiếng chim lích chích sau những tán lá. Chào, bà không còn nhận ra là ai nữa, dù sức vóc chưa đến nỗi, chỉ tội phải chống gậy… Một thời dọc ngang các phiên chợ quê buôn bán, làm ăn, gây dựng gia đình, giờ già, bé nhỏ, lặng lẽ bâng quơ nhìn mây, nhìn trời cùng đám con cháu túm tụm trong vườn. Người bạn đỡ lời: May quá bạn à, mới bị lẫn nhẹ thôi. Như nhầm đứa con nọ ra đứa con kia, còn mọi sinh hoạt bà vẫn chủ động bình thường. Nói là quên vậy nhưng bà nhớ bao chuyện ngày xưa, mới tinh như ngày hôm qua. Người bạn nói rổn rảng, nhưng trong mắt như có nước… Có những câu chuyện bà "dẫn” đi dẫn lại bao lần, khiến đám con cháu cũng thuộc lòng luôn…

Nào lần đi chợ ngoài phía Hà Tây (cũ), vai gánh hàng, trời nắng nóng, cùng 2 bạn hàng ghé nghỉ bên gốc cây bên đường. Sát đó là ngôi nhà của cặp vợ chồng trẻ. Ngày đó, chuyện đi bộ 10-15 cây số trong ngày là bình thường vì lấy đâu xe cộ, phương tiện đi lại. Đói, nắng và khát, 3 người ngồi như lả đi dưới tán lá mong manh. Có tiếng chân người, rồi tiếng nói: "Ôi, sao các bác lại ngồi đây, vào nhà cháu mà ngồi, uống nước cho mát” - tiếng người vợ đon đả, thân thiện. Người chồng cũng chạy ra tiếp lời vợ. Cầm 3 bát nước chè, cùng đĩa khoai lang luộc, 3 bà ngại, nhưng họ nhiệt tình quá, đành chấp thuận. Khi biết chuyện các bà thường xuyên đi chợ phiên qua đây, anh chồng có lời: Nhà cháu gần đường, lúc nào tiện các bác ghé qua uống nước. Không phải ngại đâu ạ… Chỉ lần ghé qua mà thành thân quen, 2 vợ chồng kia đã nhiều lần vào thăm gia đình vào những dịp lễ, Tết như người trong gia đình… Ừ, 1 ngày nên nghĩa.

Đi chợ xa, mới đầu cũng ngại vì "lạ nước, lạ cái”, vì mình từ miền núi xuống, nhưng bạn chợ ở đó tử tế quá. Họ nhường chỗ ngồi không bị nắng, không bị khuất lấp… Nhiều người còn bảo tối nếu không tìm được chỗ trọ đến nhà cho nghỉ tạm. Cái lần bà bị cảm lạnh sau buổi dậy thật sớm đi chợ (cũng có thể lả đi do chưa ăn gì), may có cô ngồi bên phát hiện sớm, giúp cạo gió, kèm bát cháo hành nên hồi nhanh. Lần đó nghỉ mất nửa tháng, nên mấy bà bạn chợ từ dưới xuôi vào tận xóm thăm hỏi chu đáo…

Tóm lại là bà toàn chỉ kể ân nghĩa cuộc đời dành cho mình thôi. Tên ai, tính nết thế nào cứ như cuộn phim quay lại thời còn trẻ, thời tay xách nách mang, mồm nói, chân đi. Chẳng thấy có câu chuyện nào về những tệ bạc của người đời (dù bà từng nếm trải), cũng như công lao của một người phụ nữ gây dựng cơ nghiệp cho con, cháu. Đấy, đàn bò, đàn trâu cũng từ mấy phiên tích cóp đi chợ của bà đấy thôi. Ngày thằng lớn được đi học đại học, nhà khó quá, định ngãng ra vì thương bố mẹ, bà chẳng quát ầm lên và bắt anh phải phục tùng nhập trường đúng ngày. May nhờ mấy thửa ruộng mẹ cha, cùng sự tảo tần hôm sớm của bà, anh cũng qua 4 năm đại học và ra trường. Cuộc sống cũng mở ra nhiều triển vọng trước mắt.

Bà cũng chẳng kể chuyện có đến nhiều năm không biết đến chuyện ăn sáng lót lòng trước khi đi làm, đi chợ. Dù tay bà chuẩn bị những củ khoai, củ sắn cho chồng con. Chỉ sau này, khi các con đã lớn, đã trưởng thành, bà mới có thói quen ăn sáng. Bàn tay bà đã dẫn dắt cả 4 đứa con đến trường ngày đầu tiên đi học và cũng tận tay nện những cây roi lên đôi tay và mông nếu các con bỏ học, trốn học. Dù sau đó, y như rằng, bà sẽ ra ngoài vườn, khóc một mình. Ngày đó, ông còn lo bận trực chiến cùng tiểu đội dân quân trên đồi đầu làng…

Thế mà sau bao năm ngược xuôi, chèo chống cho gia đình, bà giờ bé nhỏ, khiêm nhường ngồi dưới gốc cây già. Bỗng đâu đó vẳng lên câu thơ của một thi sỹ: Mẹ đang đi gánh rạ giữa đồng/ Rạ chẳng nặng mà nặng nhiều vì gió… Niềm vui sống của bà là đem lại cho các con, cháu cuộc sống an bình cùng những tiếng cười trong trẻo của đám cháu bên vườn. Miền ký ức xanh thẳm của bà luôn được con cháu trân trọng, lưu giữ.

Bùi Văn


Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục