(HBĐT) - Khi đèn đường đã lên, mọi người đã ngồi vào mâm cơm bên gia đình, chị vẫn miệt mài với công việc ở cơ quan. Hôm nay, sinh nhật con gái út tròn 8 tuổi, chị đã hứa với con sẽ về sớm để cùng gia đình tổ chức sinh nhật cho con. Vậy mà công việc lu bù làm chị không còn thời gian để ý đến giờ giấc. Xong việc đã 20 h, chị vội ghé qua hàng hoa mua lẵng hoa mừng sinh nhật con.

Trên đường về thấy tai nạn, mọi người xúm vào nhưng không ai đỡ cô ấy dậy, mọi người đứng xem rồi bàn tán. Chị dựng xe máy chạy vào đỡ và gọi xe chở đi cấp cứu. Bên cạnh đó, có thanh niên đang đi tìm đồ của cô để lục lọi. Nghe tiếng quát, hắn giật mình và bỏ lại. Chị đưa cô đi viện cấp cứu, mở túi của cô để tìm điện thoại gọi cho người thân. Các y tá sơ cứu, thông báo tình hình cô bị gãy chân do va đập, cô đã tỉnh lại người nhà vào đưa cô đi bó bột. Chị đang nghĩ giờ phải làm sao đây thì có 1 thanh niên xông đến hét toáng lên "bà đâm vào mẹ tôi à", rồi lao vào đánh chị, may có mấy cô y tá thấy ầm ĩ kịp thời ra can ngăn.

Cô nhìn thấy con trai, bảo không phải chị đâm vào mẹ mà do thời tiết nóng quá, mẹ choáng tự ngã. Cô cảm ơn chị. Sau đó, con trai cô cũng xin lỗi chị vì xót mẹ quá nên hơi nóng vội, mong chị thông cảm.

Lúc này chị mới sực nhớ ra sinh nhật của con gái, mở điện thoại thì bao nhiêu cuộc gọi nhỡ của chồng cùng các con. Đi xe về đến nhà cũng 10h30’, bố chúng đã chuẩn bị bánh sinh nhật, nến vẫn còn bày ra để chờ mẹ về.

Chị ngồi vào và cùng con thắp nến, thắp nên những ước mơ và mỗi người thầm ước điều ước của riêng mình.

Chị kể chuyện vì sao về muộn, về cậu con trai của cô được mình đưa đi cấp cứu, các con chị nghe kể cũng thương cho cô và thông cảm cho mẹ.

Buổi tối sinh nhật muộn, không có hoa nhưng có những tình cảm yêu thương của gia đình dành cho nhau.

L.N


Các tin khác


Nghĩ về người thấy với sự nghiệp trồng người

(HBĐT) - Nghĩ về thầy, nét nghĩa đầu tiên của danh từ này dành chỉ người được đào tạo có năng lực sư phạm. Đời của mỗi người, ai cũng có thầy. Không ai có thể nhớ hết khuôn mặt, tên thầy của quãng đời đi học. Song tình nghĩa trong lòng trò nghĩ về thầy vẫn luôn nuôi nhớ.

Cỏ dại nở hoa

Truyện ngắn của Bùi Việt Phương

(HBĐT)-Loay hoay mãi chúng tôi cũng tìm được chỗ đỗ xe. Con đường đổ bê tông dày và phẳng, bánh xe chạy nghe êm tai nên xe cộ đi lại khá đông, phải cố tạt vào mép đường cho gọn. Tôi quay sang hỏi chàng trai trẻ cầm lái: "Cậu có đoán ra chỗ nền nhà mình ngày xưa không?”. Tất nhiên là không rồi, cái lắc đầu và nụ cười. Mấy mươi năm mọi thứ đều thay đổi, chỉ có hương lúa đồng vẫn thơm. Giờ ai có thể hình dung được, nơi đây từng là con đường đất lầy lội từng bước chân trâu, chân học trò nhưng ấm áp bởi luôn nhìn sang bên kia cánh đồng mà tự nhủ. Cố lên đoạn đường nữa thôi, bên kia là nhà thầy.

Thanh lý tang vật


(HBĐT)- Cho là Phò mã Thạch vốn là chàng tiều phu mộc mạc, chất phác chắc hẳn sẽ quý rừng, yêu muông thú, nên vua cha đã ban hành quyết định cho chàng rể quý về làm Hạt trưởng Hạt kiểm lâm ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” với hy vọng lệnh đóng cửa rừng tự nhiên của triều đình sẽ được thực thi nghiêm túc.

Những cây bàng ở Côn Đảo

Tản văn của Bùi Huy
(HBĐT) - Côn Đảo (Bà Rịa - Vũng Tàu) - mảnh đất lịch sử, văn hóa. Côn Đảo đẹp vì biển và rừng cùng những con người thân thiện, hài hòa như thiên nhiên nơi đây. Nhưng nhiều du khách khi đến còn bất ngờ thêm vì Côn Đảo còn có những cây bàng mang trong mình bao dấu tích lịch sử, như một nhân chứng của đảo qua những biến cố thời gian…

Thu phố

(HBĐT)-Hai năm rồi mới lại xuống phố và cũng lâu rồi không đến nơi này. Không phải là không nhớ, không lưu luyến khung trời ấy, nhưng với anh, cảm giác giống như đó là của để dành, là báu vật, nên không dám chạm đến. Bởi chạm đến, sẽ phải gặp lại bao điều đáng trân trọng, từng da diết chảy trong huyết quản. Vả lại, phần ký ức ngọt ngào ấy đâu phải riêng anh nắm giữ. Còn bạn bè, còn bao nhân chứng của một phần đời thanh xuân ấy nữa chứ. Nhưng lần này… Sau bao biến cố cuộc đời. Anh đã trở lại…

Một thoáng với thu Hà Nội

(HBĐT) - Chắc lâu không thấy về Hà Nội, đám bạn cũ đánh tiếng trên mạng xã hội: Có về gặp gỡ thu Hà Nội cùng lớp ở Hồ Tây không? Về Hà Nội vào thu ư? Năm nào cũng vậy, cuộc gặp gỡ với mùa thu kinh kỳ có khác dư vị? Một chút nôn nao khi cảm nhận từ xa làn gió heo may nhè nhẹ trên đường Thanh Niên năm nào? Mùa thu Hà Nội như một "cố nhân” len lỏi tâm tư và gợi nhớ…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục