(HBĐT) - Khi đèn đường đã lên, mọi người đã ngồi vào mâm cơm bên gia đình, chị vẫn miệt mài với công việc ở cơ quan. Hôm nay, sinh nhật con gái út tròn 8 tuổi, chị đã hứa với con sẽ về sớm để cùng gia đình tổ chức sinh nhật cho con. Vậy mà công việc lu bù làm chị không còn thời gian để ý đến giờ giấc. Xong việc đã 20 h, chị vội ghé qua hàng hoa mua lẵng hoa mừng sinh nhật con.

Trên đường về thấy tai nạn, mọi người xúm vào nhưng không ai đỡ cô ấy dậy, mọi người đứng xem rồi bàn tán. Chị dựng xe máy chạy vào đỡ và gọi xe chở đi cấp cứu. Bên cạnh đó, có thanh niên đang đi tìm đồ của cô để lục lọi. Nghe tiếng quát, hắn giật mình và bỏ lại. Chị đưa cô đi viện cấp cứu, mở túi của cô để tìm điện thoại gọi cho người thân. Các y tá sơ cứu, thông báo tình hình cô bị gãy chân do va đập, cô đã tỉnh lại người nhà vào đưa cô đi bó bột. Chị đang nghĩ giờ phải làm sao đây thì có 1 thanh niên xông đến hét toáng lên "bà đâm vào mẹ tôi à", rồi lao vào đánh chị, may có mấy cô y tá thấy ầm ĩ kịp thời ra can ngăn.

Cô nhìn thấy con trai, bảo không phải chị đâm vào mẹ mà do thời tiết nóng quá, mẹ choáng tự ngã. Cô cảm ơn chị. Sau đó, con trai cô cũng xin lỗi chị vì xót mẹ quá nên hơi nóng vội, mong chị thông cảm.

Lúc này chị mới sực nhớ ra sinh nhật của con gái, mở điện thoại thì bao nhiêu cuộc gọi nhỡ của chồng cùng các con. Đi xe về đến nhà cũng 10h30’, bố chúng đã chuẩn bị bánh sinh nhật, nến vẫn còn bày ra để chờ mẹ về.

Chị ngồi vào và cùng con thắp nến, thắp nên những ước mơ và mỗi người thầm ước điều ước của riêng mình.

Chị kể chuyện vì sao về muộn, về cậu con trai của cô được mình đưa đi cấp cứu, các con chị nghe kể cũng thương cho cô và thông cảm cho mẹ.

Buổi tối sinh nhật muộn, không có hoa nhưng có những tình cảm yêu thương của gia đình dành cho nhau.

L.N


Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục