Tản văn của Văn Song

Làng tôi nằm ven sông, con sông Nậm do bãi bồi lâu năm mà thành. Phía bờ sông là lũy tre ken dày, xào xạc gió nồm nam. Ngọn tre vít cong đung đưa suốt mùa mưa nắng. Dưới tán tre mát rượi, bao cuộc đời đã sống, bao chuyện được truyền lại. Những niềm vui, nỗi buồn dưới lũy tre làng vẫn mãi lấp lánh trong ký ức tuổi thơ.

Đến bây giờ dẫu đi xa, bóng tre xanh trùm lên mái rạ, cái âm thanh rì rào gọi bình minh, tiếng thì thầm lắng đọng lúc đêm về vẫn cồn cào trong nỗi nhớ. Lũy tre làng Nậm của tôi bao bọc quanh làng, lâu ngày một lớn thêm ken dày bao bọc làng Nậm, yên lành không có trộm cắp, dân làng sống yên ả. Tre là lũy, là thành, là người bạn thân của người nông dân đánh giặc giữ làng. Thời kháng chiến chống Pháp, lũy tre làng đã góp phần che chở bao người cán bộ đến nằm đất ngủ sương, lấy lũy tre làm hầm bao bọc cán bộ lặn lội bí mật nằm gai nếm mật. Trong kháng chiến, lũy tre bị đạn cày xới nhưng vẫn kiên cường đứng vững để tiếp nối cho sự che chở của thời giặc Mỹ mang máy bay B52 đến đánh phá. Cả làng Nậm một đêm rực lửa, lửa đốt cháy nhà, lửa của bom rơi và lửa đạn của lính phòng không. Rặng tre làng bị gãy, đổ, lật gốc. Đêm tháng 7 năm đó, cả làng nằm trong cảnh hoang tàn, thê thảm gần 70 người già, trẻ đã ngã xuống, đến nỗi ngày tháng 7 hàng năm làm giỗ 70 người chết là 70 cái giỗ con cháu phụng thờ nhắc nhở không quên cái đêm bom đạn dã man đổ xuống làng Nậm.

Nghĩa trang làng tháng 7, những bông hoa cúc vàng được đặt lên mộ, thắp nén hương thơm nhớ người chết năm xưa. Tháng 7, các nghĩa trang cả nước, các anh ra đi từ lũy tre làng đã ngã xuống được cả nước thắp hương tưởng nhớ, tri ân. Về làng nhớ câu thơ:

Tre bị bật gốc, rễ vẫn cắm sâu

Cây vẫn tươi xanh, cành đậm màu sắc lá

Vẫn rì rào gió nhẹ đêm hè

Ôm trọn xóm làng giấc ngủ dân quê.

Tháng 7 mùa hè năm nay, nắng như đổ lửa, một chiều tôi trở về trong cái hầm hập của gió Lào. Qua nghĩa trang làng, tôi bước vào, hai bên cổng cây thông cao xanh tốt, những quả thông khô treo trên cành như những chiếc lồng đèn nhỏ xíu. Đứng trước hàng bia mộ thắp nén hương thơm, nhớ những người bạn một thời từ Điện Biên, Quảng Trị trở về đất mẹ. Làng Nậm bây giờ đang trên đà xây dựng nông thôn mới, đường làng bê tông, nhà văn hóa khang trang, mái nhà vẫn xây theo kiểu 3 gian 2 chái, ít có nhà mái bằng nhưng đặc biệt hàng rào trồng dâm bụt, cúc tần vừa đẹp mắt. Hàng rào nhà nào cũng được cắt xén ngay ngắn.

Nhìn lũy tre thân thương thầm nghĩ tre là người bạn chi cốt của người dân quê. Trong kháng chiến, tre che chở, giúp dân làng đánh giặc. Tre cho người bóng mát, tre chống xói mòn mưa lũ. Tre góp phần vào cuộc sống lặng thầm chân chất của người.

Nhìn tre mà nhớ bạn, nhớ tháng 7, cả nước tri ân những người đã ngã xuống. Trong khói hương bay như nhắc nhở chúng tôi. Hãy gắng sống vì người đã khuất.


Các tin khác


Khúc giao mùa

  Truyện ngắn của Bùi Huy

Tháng Tám và mùa Thu

(HBĐT) - Thời gian đã lùi xa, nhưng thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945 đã mở ra bước ngoặt lớn của cách mạng, đưa dân tộc Việt Nam bước sang kỷ nguyên mới - kỷ nguyên độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội. Cũng vì thế, tháng Tám và mùa Thu luôn đem lại cho lòng người những xúc cảm kỳ diệu. Không khí phấn chấn, chộn rộn mọi miền quê bởi cờ hoa, biểu ngữ chào mừng, cùng tiếng hát, tiếng cười của cuộc sống hòa bình, hạnh phúc… Nhưng tháng Tám và mùa Thu năm nay cũng có những điều thật đặc biệt hơn những năm trước…

Tình đồng đội

(HBDT) - Ông Bình ngồi ở bậc thềm mái hiên, đôi mắt đăm đăm nhìn về cuối con ngõ dài có cây bưởi già còn sót lại một vài quả cuối mùa. Hình như ông có ý chờ đợi ai thì phải. Nhấp ngụm trà xanh vàng sánh, ông đặt cái bát nhỏ xuống cạnh tách trà màu cánh dán rồi lại thẫn thờ. Ở một góc sân, mẹ con đàn gà mon men đến quanh mẹt đậu đen mà bà Thân, vợ ông phơi. Cạnh bờ giếng, chú mèo mướp mắt ngó nghiêng, mải mê đuổi theo đôi cánh bướm đang vẽ vòng quanh mấy bông mướp vàng thoảng thơm hương mật.

Những “đứa trẻ” ngày nay…

(HBĐT) - Mấy bữa nay, gia đình nhà chị Hân vui như mở hội, vì cậu trai cả thi đỗ vào lớp 10 một trường THPT danh giá trên địa bàn. Bõ bao công đèn sách. Con cái học hành, đỗ đạt thế ai chả mừng, hoa tươi, tin nhắn nhận không xuể.

Chuyện đời thường: Khói thuốc… vô tình

(HBĐT) - Anh M. tìm khắp các ngách trong phòng, miệng lẩm bẩm: Trời ạ, "nó” đâu nhỉ… Mọi hôm để ở gầm bàn uống nước mà. Cả cái gạt tàn bằng gốm sứ cao cấp nữa… Không thấy, anh gọi vống lên: Mẹ nó đâu nhỉ, có thấy cái "Ba-zô-ka” của tôi đâu không? Chị vợ đang giặt quần áo ngoài sân nói vọng vào: "Anh ra chỗ sau nhà mà hỏi”. Bực quá, anh lập cập ra phía sau. Ai lại dúi nó vào đống bàn ghế cũ thế này, thật chẳng ra thể thống gì nữa cả. "Sao em lại quá đáng thế, vứt cái "sướng” của người ta chổng trơ thế mà được à?".

Những mùa hoa thành phố bên sông Đà

(HBĐT) - Cách đây không lâu, có dịp qua một thành phố của nước bạn với nhiều cây xanh và hoa. Trong đêm, ánh điện như cộng hưởng làm rực rỡ thêm màu vàng tinh khiết của cây Hạnh Ngân. Một lữ khách cùng đi trầm trồ, chia sẻ: "Đúng là đặc biệt. Cây hoa đó gần như biểu tượng của thành phố này”. Đúng là đẹp lộng lẫy, huy hoàng, tô điểm cho đường phố, cảnh quan xung quanh. Du khách thay nhau đứng tạo dáng với nền vàng huyền ảo đó. Bất chợt dậy lên ý nghĩ: Thành phố nào ở nước mình có loài hoa như là biểu tượng? Và thành phố bên sông Đà có cây gì, hoa gì là đặc trưng?

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục