(HBĐT) - Vừa vào nhà, ông Thân thấy vợ vội vàng đưa tay chùi mắt và nhìn lảng bâng quơ sang phía khác. Xung quanh, đứa cháu ngoại và mấy đứa trẻ vẫn râm ran trò chuyện. Còn tivi thì đang chiếu toàn cảnh vùng lũ miền Trung, với những hình ảnh chân thật về con người, cuộc sống vùng lũ bão, đang gượng dậy sau đau thương, mất mát…


Lại có chuyện gì đấy, xem ti vi mà sụt sùi, chắc trời đi vắng!?. Mọi hôm, vừa vào ngõ, đã thấy mắng chó mèo, rồi kêu ca mấy đứa cháu, con hàng xóm bày bừa bộn nhà cửa. Nay thấy đa cảm thế, chắc        có chuyện…
- Gì thế bà, nhà mình có chuyện gì à? - Nghe ông hỏi vậy, bà Thân như chỉ chực có thế, tu tu một hồi như đứa trẻ bị nghi oan chuyện gì đó.
- Đấy ông xem, cả đêm qua, nghe gió mưa ngoài trời, không ngủ được đã đành, sáng nay xem toàn cảnh lũ bão miền Trung, lòng thắt lại. Bao cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh, rồi bà con vùng lũ gặp nạn; nhà bị sập, lở đất đai. Hôm nay, xem báo, thấy hình ảnh một em học sinh từ trường nội trú trở về, phủ phục trước nấm mồ cha mẹ… Em không kiềm chế được…Hôm qua, nhà mình đã ủng hộ qua tổ rồi, nhưng bọn em cũng đã bàn nhau…
Mọi khi bà nhà có đa cảm thế đâu. Tính không hẹp hòi, nhưng lại thích sòng phẳng, rõ ràng. Mua ẩu, vớ phải miếng đậu chua từ hôm trước của mấy bà bán điêu, bà ấy giãy nảy lên. Mớ rau ngoài tươi, trong gẫy dập, héo úa là bà muốn cãi tay đôi với mấy bà ngoài chợ. Nhưng đôi khi thấy mấy em nhỏ bán mớ rau hái từ vườn nhà, bà mua ủng hộ luôn cho mấy mớ; không ăn hết, bà chuyển cho nhà hàng xóm. Tiền thừa mấy nghìn cũng lờ tịt, không đòi trả… Thế đấy, con người có nhiều mâu thuẫn, nhưng cũng có nhiều mặt tốt, nên vợ chồng ở đến bây giờ. 
Cũng vừa lúc đó, bác tổ trưởng đến, không đãi đằng gì thêm, bác  nói luôn:
- Hôm nọ, chị em mình đã chốt rồi, cứ làm thế nhé… Chả là có tổ chức thiện nguyện nọ đang có chương trình vào miền Trung, bà con khu mình và mấy tổ bên cùng đi quyên góp quần áo, sách vở; mua lá, gạo nếp gói bánh chưng, trữ thêm đồ khô để để đóng gói gửi vào miền Trung. Mà nhóm thiện nguyện đã lên lịch rồi đấy… Nhanh tay lên thôi…
Ngay chiều hôm đó, nhà bà Thân thành "xưởng” chất đồ và là nơi gói bánh của các bác, các cô (vì nhà rộng mà). Không khéo tay như các bà, các chị, ông Thân và mấy bác khác nhận nhiệm vụ rửa lá, bổ củi để nấu; đám trẻ con thì lau lá, quét dọn đồ vương vãi. Không phải Tết mà xung quanh nồi bánh chưng, mọi người tụ tập thật đông và câu chuyện cũng chỉ xoay quanh miền Trung thân yêu, làm sao có nồi bánh chưng ngon nhất. Lúc hoạn nạn cần có nhau, truyền thống cha ông thế mà. Đang rôm rả chờ bánh chín thì nhóm trẻ con trong khu đến gặp bác tổ trưởng và lúng túng: "Chúng cháu có chút ít gửi ủng hộ các bạn nhỏ miền Trung. Để các bạn vơi bớt những khó khăn, sớm trở lại trường lớp ạ”. Phong bì mảnh, nhỏ mà ấm nóng quá. Cám ơn các cháu đã đồng hành cùng mọi người. Bỗng lúc đấy có tiếng bà Thân: "Mọi người ngừng tay ăn bát chè đã nhé, tôi đã nấu xong rồi”. Ngoài trời mưa đã tạnh, hy vọng nhóm thiện nguyện mang quà vào kịp thời với đồng bào ta trong đó. 

Bùi Huy


Các tin khác


Hoa gạo tháng Ba

(HBĐT) - "Cây gạo đỏ hoa bên vệ đường làng/ Tiễn con về nhà chồng một ngày áo thắm". Tháng Ba, mạ đã bén hơi đồng đất, như người con gái đã về nhà chồng, chỉ đợi cơn mưa đầu mùa lên để mướt xanh, yên lòng đôi mắt mế trong Mường đã đục màu sương khói.

Hoa ngũ sắc

(HBĐT) - Xuân ơi nhà có khách! - Dạ vâng! Con xuống ngay đây mẹ! Lia nốt những giọt nước cuối cùng trong bình tưới cho khóm hoa ngũ sắc, Xuân bước lẹ về phía trái nhà rửa tay, chỉnh trang lại trang phục và chuẩn bị sẵn nụ cười tươi để đón khách.

Món quà

(HBĐT) - Cứ vào dịp những tháng cuối năm và đầu năm, nhà bác Thơm lại đông người đến người lui. Có lúc bí quá, bác hay gọi mẹ tôi là em dâu và các cháu, trong đó có tôi lên giúp cơm nước để tiếp khách. Lạ thật, mình làm người bốc thuốc gia truyền, họ đến, họ phải quà cáp, lễ lạt chiều chuộng mình, thế mà bác lại làm ngược lại.

“Chiến sĩ áo trắng”… những ngày đáng nhớ

(HBĐT) - Vậy là cuộc hành trình giao mùa của năm Canh Tý - Tân Sửu và kỳ nghỉ Tết cổ truyền của dân tộc đã qua. Những ngày qua…, khi mọi người đều hướng về Tết, những nhân viên ngành Y tế tiếp tục là chiến sỹ tiên phong, gồng mình chống dịch để bảo vệ sức khỏe Nhân dân, không ngại gian khổ, hy sinh để ngăn ngừa, kiểm soát "làn sóng thứ 3” dịch Covid-19. 

Tháng giêng

(HBĐT) - Tháng giêng, con đường mòn dẫn lên nhà Thắng cỏ xanh mướt. Ngày còn bé, chẳng đứa bạn nào chịu lên nhà Thắng chơi, dẫu những cây táo, cây ổi, cây na vẫn không quên sai quả. "Đã xa lại còn dốc, có đàn chó dữ” - ừ, cũng đúng. Thế mà cũng có một lần, Thắng nắm tay được một bạn gái lên đến gần tới cửa nhà. Cô bé có đôi mắt trong veo, lúc nào cũng ngỡ ngàng không biết thế nào lại bẽn lẽn nhìn xuống. Mà nhìn xuống thì thấy tay Thắng đang nắm tay cô, từ từ đỏ mặt, bẽn lẽn gỡ tay mình ra khỏi tay bạn rồi vụt chạy về nhà. Cho đến tận bây giờ, lắm khi ngồi bệt xuống lối mòn ấy, Thắng cứ tiếc mãi...

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục