(HBĐT) - Bản Suối Rằm thuộc xã Cun Pheo, huyện Mai Châu nằm trên núi cao, là địa bàn giáp ranh của 3 tỉnh: Thanh Hóa, Hòa Bình, Sơn La. Bản có 24 hộ dân là người Mông di cư tự do ở các tỉnh Thanh Hóa, Hòa Bình, Sơn La, Yên Bái tụ hợp lại. Giao thông khó khăn nên trẻ em không thể đến trường. Nhưng rồi có một "bà giáo” tình nguyện lên đây dạy học để các em biết đến con chữ.


Bà Bùi Thị Kiên (ngồi giữa) kể chuyện học ở bản Suối Rằm, xã Cun Pheo (Mai Châu).

Bà Bùi Thị Kiên sống ở xóm Cun, xã Cun Pheo, cách bản Suối Rằm khoảng 20 km. Bà không phải là công dân của bản Suối Rằm. Gia đình khó khăn nên bà Kiên nhận lời trông lán thuê cho người quen có đất ở bản Suối Rằm. Cách đây 3 tháng, bà Kiên lên bản Suối Rằm làm thuê cho một người cùng bản có trang trại ở đây. Những ngày sống ở nơi gió núi mây ngàn này, bà thường xuyên đến các gia đình người Mông chơi. Các hộ dân nơi đây cuộc sống vô cùng khó khăn, nhà dựng bằng phên tre nứa ghép lại. Cuộc sống của người dân Suối Rằm đơn giản, sáng họ đi trồng ngô, trồng lúa trên núi đến tối về. Trẻ em sinh ra đến lúc lớn lên không được đến trường, ít đứa trẻ nói được tiếng phổ thông. Cảm thông với những đứa trẻ ở đây, bà Kiên quyết định dạy chữ cho trẻ. Bà Kiên đã đưa kế hoạch ra bàn với các hộ trong bản, bà con không ai tin. Sau nhiều ngày thuyết phục, một số hộ đồng ý để bà Kiên mở lớp dạy chữ cho con em mình.

Một vài người đến lán của bà Kiên cùng san gạt góc đồi làm lớp học. Lớp học chỉ đơn giản vài cái cọc, che bạt tránh mưa nắng. Bàn ghế được ghép lại bằng mấy tấm ván cũ. Không có bảng, không có phấn, bà dùng tấm ván cũ làm bảng. Phấn viết dùng than củi. Lớp học thiếu thốn trăm bề nhưng cũng được "khai giảng”. Lần đầu tiên bản Suối Rằm có một lớp học cho bọn trẻ. Buổi đầu có 19 học sinh đến lớp. Bà Kiên chưa từng học qua lớp sư phạm nào, bà cứ lấy tấm lòng nhiệt tình của mình ra dạy các cháu, biết đến đâu dạy đến đó. Sự cố gắng của bà sau một thời gian nhiều cháu đã biết đọc những chữ đầu tiên. Đến nay lớp học đã diễn ra được hơn 1 tháng. Học sinh đến lớp tương đối đều đặn, bà Kiên đã nhớ tên học sinh.

Hiểu và cảm thông cho hoàn cảnh khó khăn của học sinh ở bản, ông chủ của bà Kiên đã mua một cái bảng đen và phấn trắng ủng hộ bà dạy học. Bà Kiên kể: Giờ trẻ đã viết và đọc được tên của mình. Vui hơn là chúng có thể nói được tiếng phổ thông. Từ đây, việc giao tiếp giữa tôi và bọn trẻ dễ dàng hơn. Tôi biết đến đâu dạy chúng đến đó. Mình không phải là cô giáo, nhưng nghe chúng gọi là cô giáo tôi thấy thật hạnh phúc.

Vào thăm chỗ ở của bà Kiên thấy cuộc sống của bà thật đơn sơ. Dưới mái nhà tranh tre dựng tạm, đồ đạc chỉ có vài cái xoong, nồi cùng chiếc giường được làm từ phên tre ghép lại. Ngoài thời gian làm việc cho ông chủ, bà chăm chút cho lớp học. Sau mỗi ngày, lớp học được ghép thêm bởi những phên tre. "Mùa đông ở nơi này lạnh tê tái, nhìn các cháu ngồi học giữa bốn bề gió lùa mà tôi rơi nước mắt. Điều đó càng thôi thúc tôi phải cố gắng nhiều hơn nữa. Các cháu biết đọc, biết viết, biết nói tiếng phổ thông là phần thưởng lớn nhất. Cuộc đời tôi đã từng đi học lớp xóa mù chữ, chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại trở thành "bà giáo” bất đắc dĩ như thế này”.

Lớp học hiện lên giữa bốn bề gió lùa. 4 cái ghế ngồi kín học sinh. Cháu lớn 15 tuổi, cháu nhỏ mới 7 tuổi. Bà Kiên cho hay: Đa phần học sinh trong lớp chưa nói được tiếng phổ thông nên việc dạy học rất vất vả. Buổi dạy học đầu tiên học sinh chỉ biết chào cô giáo bằng tiếng Mông: "nho zoong”, "pù say”, nghĩa là chào cô giáo. Bà Kiên không biết nói tiếng Mông cũng học mót vài tiếng chào của học sinh. Bà cứ theo cái nếp đó mà dạy chúng nói tiếng phổ thông. Từ đầu tiên bà dạy là "Chào cô giáo". Bọn trẻ đồng thanh đánh vần.

Một tuần bà Kiên mở lớp khoảng 5 buổi sáng. Học sinh đến lớp với quần áo lấm lem, vá chằng vá đụp, đầu tóc bết cứng như cây lau bên rừng. "Nhìn các cháu tôi thương lắm! Sau mỗi buổi học tôi rút kinh nghiệm ra cách dạy, cách động viên các cháu học tốt hơn”. Ước mong của bà Kiên là dạy được cho tất cả trẻ nhỏ nơi đây biết đọc, biết viết tiếng Việt là niềm hạnh phúc của bà.
 

Việt Lâm


Các tin khác


Gặp gỡ nữ sinh giành giải nhất quốc gia môn Lịch sử

Kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia THPT năm học 2023 - 2024, tỉnh Hoà Bình có 41/75 thí sinh dự thi đoạt giải. Trong đó có 1 giải nhất thuộc về em Phạm Ngọc Phương Uyên, lớp 12 chuyên Sử, Trường THPT chuyên Hoàng Văn Thụ. Đây không chỉ là thành tích đặc biệt của cá nhân Uyên mà còn là niềm tự hào của Trường THPT chuyên Hoàng Văn Thụ cũng như toàn ngành giáo dục tỉnh nhà.

Cán bộ điều dưỡng tâm huyết, trách nhiệm với hoạt động công đoàn

Hơn 18 năm gắn bó với Bệnh viện Đa khoa (BVĐK) tỉnh, đồng chí Nguyễn Thị Thanh Bình, Trưởng phòng Điều dưỡng, Ủy viên Thường vụ Ban Chấp hành (BCH) Công đoàn cơ sở (CĐCS), Trưởng Ban nữ công coi nơi đây là "ngôi nhà thứ hai” của mình. Với những đóng góp tích cực trong hoạt động chuyên môn và thúc đẩy phong trào tại đơn vị, chị Bình được Liên đoàn Lao động (LĐLĐ) tỉnh tặng bằng khen vì đã có thành tích xuất sắc trong phong trào "Thi đua lao động giỏi và xây dựng tổ chức Công đoàn vững mạnh” năm 2023.

Xã Thành Sơn: Lan toả phong trào thanh niên viết đơn tình nguyện nhập ngũ

Phát huy truyền thống cách mạng, tiếp bước thế hệ ông cha, những năm gần đây, phong trào viết đơn tình nguyện thực hiện nghĩa vụ quân sự (NVQS) được nhiều thanh niên xã Thành Sơn, huyện Mai Châu hưởng ứng, ngày càng có sức lan tỏa rộng khắp trên địa bàn xã và toàn huyện. Mỗi lá đơn mang theo tinh thần, trách nhiệm của thanh niên với mong muốn được đóng góp một phần công sức vào công cuộc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc.

Phàng A Páo - hội viên nông dân làm giàu từ mô hình homestay

Với khát vọng làm giàu chính đáng, anh Phàng A Páo, sinh năm 1984, hội viên nông dân xóm Chà Đáy, xã Pà Cò, huyện Mai Châu không ngừng học hỏi, mạnh dạn khởi nghiệp và thành công với mô hình kinh doanh homestay.

Công an viên bán chuyên trách dũng cảm

Là công an viên bán chuyên trách phố Cháy thuộc Công an thị trấn Vụ Bản, huyện Lạc Sơn, anh Bùi Văn Thành luôn nêu cao trách nhiệm, tích cực hỗ trợ lực lượng Công an chính quy đấu tranh phòng, chống tội phạm, đảm bảo an ninh trật tự trên địa bàn. Với nhiều thành tích xuất sắc, anh được cấp trên nhiều lần khen thưởng, được nhân dân tin yêu, quý mến.

Cho đi là còn mãi

"Qua những lần đi làm từ thiện, tôi thấy các cháu nhỏ, có những cháu tàn tật không đi được, người nhà phải bế, khi nhận được quà các cháu rất vui. Chúng tôi vừa cảm động, vừa cảm thấy đã đem lại niềm hạnh phúc cho các cháu và mọi người”. Đó là tâm sự của bà Vũ Thị Thuận, thôn Lão Ngoại, xã Phú Nghĩa (Lạc Thuỷ) - người phụ nữ có tấm lòng nhân ái, 22 năm âm thầm làm việc thiện, đem lại niềm vui cho người nghèo và những mảnh đời cơ nhỡ, bất hạnh.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục