(HBĐT) - Những tia nắng tháng tư đã đổ xuống cánh đồng quê nứt nẻ. Ngày nắng tháng tư ùa về trong tiếc nhớ xa xôi, đám trẻ quê lại rong ruổi trên những cánh đồng, gieo mình xuống dòng sông xanh mát, cùng nhau trèo cây hái trái… Tất cả đã làm nên những ngày tháng tư diệu kỳ trong tôi.

Tháng tư về, tôi buông bỏ hết những dặm dài tiếc nuối, thu lại lòng mình với những ngày tháng tuổi thơ hồn hậu bên xóm nhỏ yên bình nằm nép mình sau rặng tre già kẽo kẹt. Dưới bóng mát của lũy tre già, tôi và lũ bạn đã gửi bao ước mơ của mình trên nền trên xanh biêng biếc, tô vẽ nên những ngày tháng tuổi thơ hồn nhiên và đầy ngây dại. Con cào cào lá tre ngày nào cũng câu nói còn dang dở của cậu bạn ngày nào cũng đã trôi về miền xa ngái. Chỉ còn lại những kỷ niệm trôi cùng với thời gian đắp đổi lên mình những chiều nhớ nhung. Cho những phút yếu lòng, tôi lại tìm về an yên một cõi…

Tháng tư về khi đám trẻ ngày xưa đã rời quê lên phố. Tôi đành giữ lại bên lòng mình những dấu yêu mà ở nơi đó nỗi nhớ được cất lên thành tiếng, thành kỷ niệm bên lòng vỗ về năm tháng. Ngang qua cánh đồng, cỏ dại bên đường luôn biết khiêm nhường và dâng hiến. Có những loài hoa mãi mãi vẫn cứ âm thầm cùng xóm nghèo heo hút, nương theo những đám cây thấp lè tè mà vắt kiệt mình để nở hoa. Nhìn đám trẻ quê chạy trên cánh đồng quê ngày ấy, khóe mắt lại cay cay, tôi ngỡ mình gặp lại tuổi thơ mình trong những bước chân của các em. Giá có thể tôi được một lần bé lại, được cùng đôi chân trần chạy khắp chốn quê hương. Ngọn khói đốt đồng vẫn mải miết tìm nhau, riêng chỉ tôi thấy mình lẻ loi đứng trên triền đê nhìn về phía chiều quá vãng.

Mái tranh quê suốt bốn mùa khó nhọc vẫn lặng lẽ đứng bên đời, vẫn cùng tôi qua chớp bể mưa nguồn, vẫn bao dung trước những lần tôi trở về. Bên hiên nhà, dáng mẹ vẫn lầm lũi khâu lại những vết thời gian bôi xóa, cha nằm đọc truyện Lục Vân Tiên bằng giọng đọc của những ngày xưa tôi bé dại. Tôi lặng im nghe từng âm thanh quen thuộc để quên đi một thời tôi chỉ biết bám víu mỗi tình yêu. Vòng tay ôm mẹ từ phía sau, áp mặt mình vào vai mẹ, tôi muốn ngủ vùi trên đôi vai ấy, hít thật sâu mùi hương thân thuộc, tưởng như mình đâu đã bỏ tất cả để rời đi. Xổ tóc mẹ ra giữa chiều chênh vênh nắng, từng sợi tóc bạc cứ chen nhau bay bay trong gió trắng cả một góc trời… Tôi bao lần khóc ngất khi mình tóc mẹ là bấy nhiều lần mẹ mỉm cười an nhiên nhìn đứa con gái khờ vẫn mãi còn bé dại. ánh mắt ấy đã theo tôi suốt những tháng ngày buông bỏ làng quê…

Tháng tư về trong dọc ngang chờ đợi. Bến sông quê lững lờ con nước, từng giề lục bình trôi chở mùa thiên di đi mất. Tôi đứng bên này sông trông về nơi xa vắng với những bóng người chìm khuất sau dấu chân mình. Mỗi chuyến đò cập bến, tôi như buộc thêm một nỗi buồn vào lòng mình. Những cánh cò trắng cõng những tia nắng còn sót lại qua sông và mang theo ánh nhìn của người ở lại. Bến sông buồn hiu hắt. Chạng vạng những dáng người đã thành dĩ vãng.

Câu hát ru con phía nhà ai nghe buồn đến lạ. Người lái đò đã dừng lại rất lâu nơi bến sông quê chỉ để lặng nhìn một người ôm nỗi nhớ bao năm mà chưa chịu thả vào sông. Nắng tháng tư vẫn cứ nồng nàn, có một người vừa bước lên chuyến đò cuối ngày về lại với quê…


                                       Huỳnh Thị Kim Cương 

(Bưu điện Văn hóa xã Thuận Hòa, huyện An Minh, tỉnh Kiên Giang)


Các tin khác


Thanh lý tang vật


(HBĐT)- Cho là Phò mã Thạch vốn là chàng tiều phu mộc mạc, chất phác chắc hẳn sẽ quý rừng, yêu muông thú, nên vua cha đã ban hành quyết định cho chàng rể quý về làm Hạt trưởng Hạt kiểm lâm ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” với hy vọng lệnh đóng cửa rừng tự nhiên của triều đình sẽ được thực thi nghiêm túc.

Những cây bàng ở Côn Đảo

Tản văn của Bùi Huy
(HBĐT) - Côn Đảo (Bà Rịa - Vũng Tàu) - mảnh đất lịch sử, văn hóa. Côn Đảo đẹp vì biển và rừng cùng những con người thân thiện, hài hòa như thiên nhiên nơi đây. Nhưng nhiều du khách khi đến còn bất ngờ thêm vì Côn Đảo còn có những cây bàng mang trong mình bao dấu tích lịch sử, như một nhân chứng của đảo qua những biến cố thời gian…

Thu phố

(HBĐT)-Hai năm rồi mới lại xuống phố và cũng lâu rồi không đến nơi này. Không phải là không nhớ, không lưu luyến khung trời ấy, nhưng với anh, cảm giác giống như đó là của để dành, là báu vật, nên không dám chạm đến. Bởi chạm đến, sẽ phải gặp lại bao điều đáng trân trọng, từng da diết chảy trong huyết quản. Vả lại, phần ký ức ngọt ngào ấy đâu phải riêng anh nắm giữ. Còn bạn bè, còn bao nhân chứng của một phần đời thanh xuân ấy nữa chứ. Nhưng lần này… Sau bao biến cố cuộc đời. Anh đã trở lại…

Một thoáng với thu Hà Nội

(HBĐT) - Chắc lâu không thấy về Hà Nội, đám bạn cũ đánh tiếng trên mạng xã hội: Có về gặp gỡ thu Hà Nội cùng lớp ở Hồ Tây không? Về Hà Nội vào thu ư? Năm nào cũng vậy, cuộc gặp gỡ với mùa thu kinh kỳ có khác dư vị? Một chút nôn nao khi cảm nhận từ xa làn gió heo may nhè nhẹ trên đường Thanh Niên năm nào? Mùa thu Hà Nội như một "cố nhân” len lỏi tâm tư và gợi nhớ…

Thạch Sanh tân truyện: Lạm thu

(HBĐT) - Sau khi bị buộc thôi việc vì chỉ đạo thuộc hạ nhận học sinh ngoài chỉ tiêu được giao, gia cảnh của Thạch Sanh bỗng chốc trở nên khốn khó. Hai vợ chồng loay hoay đủ mọi việc nhưng lúc nào cũng trong tình trạng "cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc”, lũ con lít nhít nheo nhóc và có nguy cơ thất học.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục