(HBĐT)-Thời gian lặng lẽ trở mình. Đường về nhà trong thẳm sâu ngày tháng tròn đầy trái tim người xa quê. Bình dị đấy, vẫn là con đường đẹp nhất. Đi muôn phương thầm mong được trở lại. Từng bước chân hằn lên theo bóng thời gian, kỷ niệm mãi đọng lại dịu dàng trong lòng ngập tràn nắng thơm, mùi cỏ dại tan trong nắng sớm, những khóm hoa mua, hoa sim ven đường bung nở hồn nhiên vẻ đẹp giao hòa. Nhiều thứ hôm qua đã lùi sâu và chìm khuất. Xa rồi tuổi nhỏ, cô gái ngày nào mới nhận ra vẻ đẹp của làng quê đổi mới. 

Con đường uốn lượn dọc chân đồi đã được đổ bê tông từ giữa những năm 90 của thế kỷ trước.  Đôi khi thầm nhớ khoảng trời trong trẻo hiện bóng quê nhà, ký ức trở lại. Đường cũng đủ rộng, ven đường những cây cột điện đã được gắn đèn thắp sáng mỗi đêm, những ngôi nhà ngói cũ xưa cũng thay nhau là những nhà cao tầng…..Cứ men theo con đường làng nằm trườn dưới bóng tre, níu mùi rơm rạ mà bước. Đường làng nho nhỏ quanh co là chốn an yên ta tìm về mỗi khi. Giẫm chân trần trên đất ấm, mắt nồng cay. Bắt gặp người quen là những cụ bà, cụ ông, mặt mày mừng rỡ, lời chào đon đả từ xa...niềm vui sướng của lũ trẻ quanh làng lại được chạy nhảy tung tăng…

Mưa vẫn bay bay, mưa bay giăng như sương che phủ những cánh đồng lúa làng quê đang chuẩn bị vụ gặt mới. Nhìn từ xa những cánh chim chao liệng trên đồi khi cây cỏ đang đang vào thu. Mùa hè đã qua, tiết thu đang len lỏi qua những tán lá, bìa rừng, ngọn đồi. Cỏ cây bên con đường làng dường như thẫm xanh ưu tư hơn. Mùa này, mùa mà mỗi buổi sáng, chiều, đám trẻ đi học ríu rít đi trên con đường ven đồi. Tiếng nói, tiếng cường của chúng khiến lòng bắt gặp một tuổi thơ trong vắt sáng thu nào. Chỉ khác con đường tuổi thơ năm nào thì lầy thụt, nhỏ hẹp và ngoằn ngoèo men theo chân đồi, men theo bờ ao dọc theo thung lũng.

Phải rồi, có nhiều con đường để ra đi nhưng chỉ có một lối để trở về. Lối mòn con đường "Làng quê” không tên lắng sâu. Tôi dường như bé lại trước mọi thứ đổi thay. Bước chậm rãi trên con đường làng dẫu những bước chân hối hả người đi vẫn lưu dấu trong tôi những khoảng lặng, sau cánh cửa không gian ấm nồng bóng nắng. Mùa nối mùa đi qua níu theo tuổi đời. Và nay, con cái lớn nhanh, lại tiếp bước sải cánh thiên di chân trời mộng ước từ con đường làng quê yên bình này…

                                                                         Bùi Thị Chiều

                                                           (Cao Dương- Lương Sơn)

Các tin khác


Tháng 5…Điện Biên, miền Tây Bắc yêu thương

(HBĐT)-Trên trang Facebook cá nhân, một người bạn là cán bộ ngành toà án ở Luông-pra băng, thuộc Bắc Lào có những dòng trạng thái xúc động, cùng những hình ảnh về Bảo tàng chiến thắng Điện Biên Phủ. Qua các các bức ảnh, anh gửi vào đó những tình cảm tha thiết, chân thành. Đó là nỗi nhớ Tây Bắc, nhớ Điện Biên, nhớ những người bạn mà anh từng gặp trong thời gian sang học tiếng Việt ở nơi này. Mỗi dòng trạng thái, mỗi bức ảnh khiến bao người háo hức muốn trở lại mảnh đất Điện Biên anh hùng…

Chuyện đời thường:Những cái lắc đầu

(HBĐT) - Đến rồi. Sao mặt tái dại thế kia. Có chuyện gì à? Ông bạn kia phân trần: "Tôi vừa gặp một "ca” khó… bực không thể tả nổi. Sao, kể xem nào…

Cảm xúc tháng Năm

(HBĐT) - Vậy là tháng Năm đã về và hè đã rộn ràng. Vạn vật thi nhau báo hiệu hè về. Từ tiết trời oi nồng của mùa hạ đến những cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi; từ những cây phượng trổ bông đỏ rực đến những hàng bằng lăng tím ngát bông gọi hè… Thời gian và vạn vật vẫn vậy, đến rồi đi như đã hẹn. Đó là một cuộc giao ước bất thành văn của đất trời. Nhưng có một điều rất khác ở tháng Năm này, đó là cảm xúc của mỗi chúng ta.           

Chuyện hai ông cháu

(HBĐT) - Ông Mạnh chầm chậm lôi trong cái hòm tôn ra mấy thứ cũ kỹ từ những năm xa lắc xa lơ, thời ông còn là một anh lính đi B. Một con dao nhỏ dài chừng 30 cm, to bằng 2 ngón tay được bọc trong tờ giấy xỉn màu cánh dán, một chiếc mũ tai bèo cũng đã bạc màu, chiếc bình tông bị trầy tróc sơn, bộ quần áo quân phục không còn rõ là màu xanh được gấp gọn gàng, tấm ảnh đen trắng đã loang lổ đi nhiều, có những gương mặt không còn nhìn rõ được nữa… Ông cứ đưa tay mân mê từng món đồ, đôi mắt già nua nheo nheo nhìn vào từng vật.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục