Tản văn của Văn Song

Mùa thu, tháng mười, gió heo may về nhớ ngày cách đây vừa tròn 65 năm Hà Nội tưng bừng cờ hoa khắp phố phường. Năm cửa ô đón chào đoàn quân sau 9 năm xa Hà Nội nay trở về với khí thế:

Trùng trùng quân đi như sóng/ Lớp lớp đoàn quân tiến về

Chúng ta đi nghe vui/ Lúc quân thù đầu hàng...

Gió heo may mang theo chút se lạnh, mùi hoa sữa thoảng thơm ngõ phố. Hoa cúc vàng mang cái nắng thu tràn đầy trên mỗi con đường, lung linh trên Quảng trường Ba Đình. Sắc thu trở nên rực rỡ hơn bởi nắng Ba Đình làm lòng người bồi hồi xao xuyến. Ai qua Ba Đình ra đi mà chẳng có chút suy tư:

Ra đi ngoảnh lại Ba Đình

Bâng khuâng nhớ Bác, đinh ninh lời thề.

Tháng mười, mùa thu trong cái nắng thu, anh công nhân đi làm, chị hàng rau gánh rau tươi bước vội vào chợ, cô giáo đến trường nơi bao tấm lòng trẻ thơ chờ đợi, gửi gắm, chị bán hoa đẩy chiếc xe đạp chở đầy hoa cúc vàng, chở cả yên bình vào thành phố. Giải phóng Hà Nội nhà thơ Tố Hữu đã cảm xúc:

Về đến đây rồi Hà Nội ơi

Người đi kháng chiến tám năm trời

Hôm nay về lại đây Hà Nội

Ràn rụa vui lên, ướt mắt cười.

65 năm rồi Hà Nội đổi thay "đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” - Hà Nội không bó hẹp trong 5 cửa ô. Dân cư đông lên, Hà Nội rộng mở. Qua sông Hồng không còn một cầu Long Biên mà có tới 4 cầu thênh thang, hiện đại. Hà Nội một thành phố xanh, hòa bình, người nước ngoài đến Hà Nội cảm nhận người Hà Nội mến khách, thân tình. Các nguyên thủ quốc gia có dịp đến Hà Nội sẵn sàng sáng dậy chạy bộ quanh bờ Hồ, hay ngồi quán ven đường ăn bún chả, uống cà phê và không quên đặc sản Hà Nội - phở.

Đê sông Hồng, vẫn có những vạt cỏ may tím biếc rạp xuống theo chiều gió một cách vô tư, yên bình.

Nắng mùa thu Hà Nội gọi mời du khách xuống phố. Nắng thu Hà Nội ngọt trong mắt người, nắng dịu êm trên làn môi bạn trẻ. Nắng thu Hà Nội buông mành tơ trên chiếc lá bàng chuyển màu nâu đỏ chờ ngày thay lá.

Đến Hà Nội mùa thu tháng mười lòng người thêm náo nức, bảng lảng dưới nắng thu.


Các tin khác


Tháng 5…Điện Biên, miền Tây Bắc yêu thương

(HBĐT)-Trên trang Facebook cá nhân, một người bạn là cán bộ ngành toà án ở Luông-pra băng, thuộc Bắc Lào có những dòng trạng thái xúc động, cùng những hình ảnh về Bảo tàng chiến thắng Điện Biên Phủ. Qua các các bức ảnh, anh gửi vào đó những tình cảm tha thiết, chân thành. Đó là nỗi nhớ Tây Bắc, nhớ Điện Biên, nhớ những người bạn mà anh từng gặp trong thời gian sang học tiếng Việt ở nơi này. Mỗi dòng trạng thái, mỗi bức ảnh khiến bao người háo hức muốn trở lại mảnh đất Điện Biên anh hùng…

Chuyện đời thường:Những cái lắc đầu

(HBĐT) - Đến rồi. Sao mặt tái dại thế kia. Có chuyện gì à? Ông bạn kia phân trần: "Tôi vừa gặp một "ca” khó… bực không thể tả nổi. Sao, kể xem nào…

Cảm xúc tháng Năm

(HBĐT) - Vậy là tháng Năm đã về và hè đã rộn ràng. Vạn vật thi nhau báo hiệu hè về. Từ tiết trời oi nồng của mùa hạ đến những cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi; từ những cây phượng trổ bông đỏ rực đến những hàng bằng lăng tím ngát bông gọi hè… Thời gian và vạn vật vẫn vậy, đến rồi đi như đã hẹn. Đó là một cuộc giao ước bất thành văn của đất trời. Nhưng có một điều rất khác ở tháng Năm này, đó là cảm xúc của mỗi chúng ta.           

Chuyện hai ông cháu

(HBĐT) - Ông Mạnh chầm chậm lôi trong cái hòm tôn ra mấy thứ cũ kỹ từ những năm xa lắc xa lơ, thời ông còn là một anh lính đi B. Một con dao nhỏ dài chừng 30 cm, to bằng 2 ngón tay được bọc trong tờ giấy xỉn màu cánh dán, một chiếc mũ tai bèo cũng đã bạc màu, chiếc bình tông bị trầy tróc sơn, bộ quần áo quân phục không còn rõ là màu xanh được gấp gọn gàng, tấm ảnh đen trắng đã loang lổ đi nhiều, có những gương mặt không còn nhìn rõ được nữa… Ông cứ đưa tay mân mê từng món đồ, đôi mắt già nua nheo nheo nhìn vào từng vật.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục