(HBĐT) - Lâu ngày không vào “xới”, chiều nay bác X xách cây vợt cầu lông sang CLB thể thao của công ty Y. Cơ sở vật chất có khác thật. Nhưng nhìn kỹ, thì mỗi sân đã được phân định rõ về vị trí, cũng như “đẳng cấp” của người cầm vợt.

Trong đó, có một sân có vẻ tươm tất nhất dành cho “đại ca M”. Người ấy mới về đây nhận việc, nghe đâu đang là nhân vật đang nổi của công ty. Về một cái là anh “khoanh” và chia các sân cầu lông của đơn vị ra nhiều trình độ, đẳng cấp khác nhau...

 

Mọi khi, sau giờ lao động sản xuất, ra quăng mấy qủa cầu cho thư giãn, tiếng cười rộn rã khắp sân. Nay phân khu rồi, tiếng cười có vẻ giảm hẳn. Đấy như sân nghiệp dư, phong trào có gần 10 cặp mà chờ đến lượt chơi đến mệt hơn cả đánh trận... Trong khi, sân của “đại ca” M (kín gió, ánh sáng đảm bảo chất lượng, có nước ngọt để bồi dưỡng...) lại chỉ có nhõn 3 cặp. Thấy chênh như vậy, có người bạo dạn định lò dò sang đó làm vài “séc” lấp thời gian trống thì bị bật ngửa trở lại bởi dòng chữ  ngay chỗ ra, vào phòng VIP: “Chỗ tập dành riêng cho lãnh đạo. Không phận sự miễn vào”. Ôi thể thao là đoàn kết, là bình đẳng cơ mà...Nhưng thôi, cũng chẳng sao, vấn đề là tập luyện như thế nào cho hiệu quả...

  

Từ những chiều đó trở đi, sân cầu lông của các tay vợt “nghiệp dư” dẫu không “hoành tráng” nhưng cái vui đã trở lại. Tiếng cười, tiếng reo hò, bình phẩm và cả những lời nói đùa thái quá nữa (nhưng không làm ai ức chế, bực mình) khiến mọi người hồ hởi. Họ vừa đánh, vừa nhìn vào phòng thể thao Víp: sao tẻ nhạt thế. 2 đôi VĐV (khổ nỗi, bụng và ngực các VĐV không tương xứng nhau) đang vờn những quả cầu bằng động tác ... dưỡng sinh, Spa!? Ít cả lời nói lẫn tiếng vỗ tay. Mà hoạ hoằn lắm mới nghe bác phó phòng cổ động “VĐV Víp” một lời khen “Anh đánh hoa mỹ và sát thủ quả”...Rồi có tiếng lẹt đẹt vỗ tay, nhưng những âm thanh đó đã bị chìm khuất bởi những tràng pháo tay từ sân cầu lông bình dân...

                                                                           

                                                                                            Bùi Huy

               

Các tin khác


"Tái chế"

(HBĐT) - Trong thời điểm dịch Covid-19 diễn biến ngày càng phức tạp, khó lường, khiến dân tình ở vùng rừng xanh, núi đỏ nháo nhào lo phòng, chống dịch bệnh. Ở làng nọ, bản kia, một số người đã được cách ly sẽ theo dõi y tế 2 lần/ngày. Một số trường hợp sốt, ho, khó thở hoặc dấu hiệu khác nghi ngờ nhiễm bệnh thì được chuyển đến khám, chẩn đoán và cách ly theo dõi, điều trị tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh.

Bạn bè họp lớp...

(HBĐT)-Chuyện họp lớp, gặp mặt đầu năm là chuyện cũng bình thường trong đời mỗi người. Là chuyện nhỏ nhưng sao anh trưởng ban và bạn MC chương trình tranh luận mãi mà chẳng ngã ngũ. Anh trưởng ban liên lạc cũng trạc ngũ tuần rồi, đạo mạo lắm, lập hẳn một danh sách lớp với vô vàn thông tin cho giao cho "Em-xi":

Đại họa... vì ăn theo dịch

(HBĐT) - Sau bao ngày vất vả, cuối cùng chàng tiều phu nơi rừng xanh cũng lọt vào tầm ngắm của Ngọc Hoàng. Chả là dạo này, Vua cha trong người không khỏe, chân tay nhức mỏi, thấy Thạch Sanh thỉnh thoảng gùi thuốc nam, lá cây xuống chợ bán nên đã dò hỏi và được Thạch Sanh nhiệt tình lấy thuốc đắp, thuốc uống cho Ngọc Hoàng. 

Chuyển khoản

(HBĐT) - Chuẩn bị bước vào kỳ thi THPT quốc gia, cả nhà Thạch Sanh đều đứng ngồi không yên vì "trưởng nam” học lực vừa yếu lại mải chơi. Để đi học nghề thợ sắt, thợ nề thì không đành lòng, con cái nhếch nhác quá cũng mang tiếng mẹ là công chúa của Vương triều, bố là trưởng phòng của một sở ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Dấn thân... cùng mạng xã hội

(HBDDT0 -Từ ngày ra phố thị và có chút danh vị trong xã hội, gia đình anh MM thay đổi hẳn "gu” thưởng thức nghệ thuật. Công đầu thuộc về mấy cậu nhân viên thuộc cấp của anh. Biết anh hay karaoke, "cây văn nghệ” của phường cũ, họ bốc: "Anh giờ phải xây dựng hình ảnh. Anh là có khiếu nghệ thuật. Nhìn anh cầm cây đàn là biết anh thuộc… dòng dõi con nhà nòi!? Còn giọng nam trung của anh, nếu qua lớp thanh nhạc… mấy nghệ sỹ hay hát trên ti vi còn chạy dài”.

Cùng suy ngẫm: Vui buồn mùa cưới

(HBĐT) - Cuối năm là mùa cưới với biết bao chuyện vui buồn, tâm tư, lo lắng kể cả gia chủ, người thân, đến những người được mời cưới. Các cụ ta chả bảo: Cưới xin là 1 trong 3 việc lớn, quan trọng của cuộc đời (xây nhà, lấy vợ gả chồng, tậu trâu) với bao việc chất chồng, phải lo toan.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục