(HBĐT) - Chỉ vì Thạch Phò mã mắc hết lỗi nọ đến tội kia, cực chẳng đã Vua cha đành bút phê ra Quyết định buộc thôi việc. Đang “ăn trên, ngồi trốc”, đi đâu cũng tiền hô, hậu ủng giờ trở về nghề cũ Thạch Sanh đầy tiếc nuối, ân hận. Từ đấy, vì mưu sinh nên vẫn phải ngày đêm băng rừng, vượt suối để lo cái ăn, cái mặc.

 

Ngày xưa, cung, rìu, dao, nỏ vào rừng muốn chặt cây gì cũng được, bắn con gì cũng mặc sức. Giờ đây, theo quy định mới xung quanh vẫn là rừng nhưng với đủ thứ tên gọi, nào là “Vườn quốc gia”, “Khu bảo tồn thiên nhiên”, “Rừng đặc dụng”, “Rừng phòng hộ”... Lực lượng Kiểm lâm thì suốt ngày tuần tra, mật phục, muốn hái ít củi, kiếm ít cây rừng về làm thuốc cũng phải xin phép. Đặc biệt, gia đình nào muốn có ít gỗ để xây dựng, sửa chữa nhà cửa phải làm đơn xin phép từ thôn, xã đến cán bộ kiểm lâm phụ trách địa bàn. Khi khai thác cán bộ lâm nghiệp giám sát đánh dấu từng cây, nên “lâm tặc” ở vùng rừng xanh, núi đỏ hầu như hết đường xoay xở.

 

Từ ngày Thạch Phò mã trở về nghề cũ, người dân bỗng chốc thấy tài nguyên ở vùng “rừng xanh, núi đỏ” cạn kiệt dần. Từ những  cây gỗ quý hàng trăm năm tuổi đến những cây chỉ có đường vanh 15-20 cm lần lượt rủ lá, rồi chết đứng. Theo nội quy bảo vệ rừng ở vùng “rừng xanh, núi đỏ”, dân cư được phép tận thu gỗ, củi với những cây rừng đã chết. Vậy là hàng chục, rồi đến hàng trăm cây gỗ “chết đứng” bị đốn hạ, củi thì tính ster, gỗ thì tính m3 và chủ nhân của những chuyến hàng đó không ai khác chính là Thạch Phò mã. Nhờ lách luật “được phép tận thu gỗ, củi với những cây rừng đã chết”, chả mấy chốc Thạch Phò mã đã có của ăn, của để. Nhưng “lưới trời lồng lộng”, hôm ấy sau khi bóc sạch toàn bộ phần vỏ của một gốc cây cổ thụ nhằm đợi đến ngày “cành héo, lá rụng” sẽ mang cưa xăng vào đốn hạ, đúng lúc Thạch Phò mã đang lúi húi ôm một đống cỏ và cành cây để che dấu vết phạm tội thì lực lượng Kiểm lâm ập đến bắt quả tang. Trước nhân chứng, vật chứng rõ ràng, Thạch Phò mã hết đường chối cãi và đành cúi đầu ký vào biên bản.

 

Nghe tin Thạch Phò mã bị bắt vì vi phạm lâm luật, cả vùng “rừng xanh, núi đỏ”  xôn xao. Không ai ngờ chàng tiều phu ngày nào lại tinh vi đến thế. Chả là để có hàng loạt “cây chết đứng” không chỉ bóc sạch vỏ, tinh vi hơn, Thạch Phò mã còn dùng dây cáp nín chặt các gốc cây cho kín đáo... Phải ngồi sau song sắt bóc lịch mấy năm, khi mãn hạn tù, Thạch Sanh được toại ngoại thì rừng ở vùng “rừng xanh, núi đỏ” đã xanh trở lại. Mấy năm ở chốn lao tù chắc cũng đủ “ngấm đòn”, nên từ đấy không ai thấy Thạch Sanh bén mảng vào rừng nữa.

 

                                                                                  

                                                                            Đại Quang

 

Các tin khác


Thạch Sanh tân truyện: Cho vay nặng lãi

(HBĐT) - Tin Thạch Sanh được điều về làm cán bộ tín dụng của Ngân hàng  ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” khiến người dân khắp các bản làng đều hân hoan. Là vùng đất thuần nông, việc tiếp cận vốn đầu tư sản xuất, kinh doanh để xóa đói, giảm nghèo bấy lâu nay còn nhiều khó khăn, vướng mắc nên ai cũng nghĩ "Thạch Sanh là người bản địa, "nhất thân, nhì quen” chắc chắn việc vay vốn sẽ suôn sẻ, thuận lợi".

Thạch Sanh tân truyện: “Đối ngoại”

(HBĐT) - Vốn là một quan võ của triều đình, đi đến đâu cũng "tiền hô, hậu ủng”, nhưng Thạch Phò mã mắc khá nhiều khuyết điểm, nên Phụ vương đành hạ chỉ đưa về làm Phó trưởng phòng GD&ĐT phụ trách khối mầm non ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Chuyện đời thường: Phía sau lưng...

(HBĐT) - Đầu tuần, bộ phận nọ sao rôm rả vậy. 3 người, gồm 2 nữ và 1 nam trong căn phòng mát rượi, tiếng nhạc không lời nhè nhẹ cất lên xen lẫn tiếng người. Đang chờ xuất vật liệu sản xuất nên rảnh rang chút, chị hơi lớn tuổi, nhìn sang cô bạn phía bên, thì thào vẻ quan trọng:

Chữa bách bệnh

(HBĐT) - Từ mấy chuyện lùm xùm do Thạch Sanh và thuộc hạ gây ra, để tránh tai tiếng, vua cha đành hạ chỉ buộc thôi việc chàng rể quý. Thậm chí tài sản còn bị kê biên, nhà ở bị tịch thu để khắc phục hậu quả. Trắng tay trở về vùng "rừng xanh, núi đỏ”, chàng tiều phu vô cùng ngán ngẩm vì không biết làm gì để kiếm kế sinh nhai.

Về hưu non

(HBĐT) - Với những chiến công diệt trăn tinh, ác điểu cứu công chúa, Thạch Sanh không chỉ trở thành phò mã mà còn được nhà vua phong cho làm Giám đốc của một Sở ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”. Quán xuyến hàng nghìn quân cán, chỉ đạo hàng trăm đầu việc khiến Thạch Giám đốc suốt ngày đêm trăn trở để lo cho công việc trôi chảy, "ấm trên, bền dưới”.

Quan hệ rộng

(HBĐT) - Thông tin Thạch Sanh bị cơ quan cảnh sát điều tra bắt và tống vào sau song sắt về tội lừa đảo bỗng chốc lan khắp vùng "rừng xanh, núi đỏ”. Mọi người xôn xao bàn tán, nào là: "Lừa từ trong nhà lừa ra, chết cũng đáng”, "Chịu nói, chịu đi, chịu khó, chịu chai mặt… vậy mà cũng phải tù tội”…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục