(HBĐT)- Gọi là xóm chuẩn hơn vì chỗ này mới lên phường chưa lâu lắm. Bà con còn sống thân thiện và không quá màu mè, rào đón. Cũng vì cái được gọi là "hương đồng, gió nội” ngoại vi nên được nhiều người săn đón, tìm đến mua để ở. Ai cũng bảo thích. Đương nhiên… 


Nhưng từ ngày chị XXX làm ở công ty nọ đến mua đất, làm nhà, xóm rộn ràng hẳn lên. Xinh lắm. Mùi nước hoa cứ gọi là lãng đãng suốt nơi bước chân chị ấy từng dạo qua. Còn giàu thì khỏi bàn. Nhà làm trong vòng năm rưỡi thì xong. Đẹp, bắt mắt, ấn tượng. Nhưng có điều là khi chị đến ở hẳn, bà con mới được chiêm ngưỡng dung nhan của chị. Chứ hồi đang làm nhà, chị luôn đeo khẩu trang, mặt nạ kín mít (hồi ấy chưa có "Cô-vít 19" đâu)...

Nhưng mà chị bận. Cứ Hà Nội, Sài Gòn suốt. Thỉnh thoảng nước ngoài nữa. Lâu lâu, cả xóm lại thấy chị thướt tha trong bộ voan trắng mỏng mảnh dắt chó cảnh đi dạo. Thanh cảnh quá. Gặp mấy chị ở xóm, chị lướt qua. Gặp mấy người cùng cảnh chị nổ: "Ở bển... thật mê ly. Túi xách chị mấy chục "củ", đôi giày này chị đặt tận Ý đấy". Tóm lại toàn thứ xịn, đắt tiền. Víp mà.

Cuộc sống cứ thế trôi đi yên ả và chị vẫn đi về với một dáng vóc đẹp bất chấp thời gian, nếu không có một ngày trời âm u, nắng tắt. Bác công nhân về hưu, một sáng đi xe đạp điện ra chợ mua mớ rau, con cá lo bữa trưa, đang đi theo đúng phần đường thì... Píp... Píp... Một chiếc xe ô tô sang trọng đi ngược chiều vào ngõ. Đáng lẽ, chiếc xe ô tô phải vòng qua phía bên kia mới vòng về phía đường này, đằng này đi tắt, đã thế còn không giảm tốc độ nữa chứ. Phanh kít, bác suýt ngã ngửa vì bất ngờ, may mà còn đi tốc độ chậm. Bất ngờ hơn người đi chiếc xe ô tô lại là người hàng xóm xinh đẹp. Chị ta không thấy mình sai, lại còn mở cửa kính ra thẽ thọt "tế nhị": "Bà có sao không... Già rồi đi đứng cho cẩn thận, ngã giờ là gẫy xương đấy". Vẫn còn run lẩy bẩy vì lần đầu suýt đụng xe cơ giới, nhưng bác vẫn đanh giọng: "Vâng, cám ơn cô đã quan tâm. Nếu mà ai cũng đi đúng luật thì cái thân già chúng tôi được nhờ. Chả phải lo ngã, gẫy xương đâu". Thấy thế, chị ta nguýt một cái rõ dài và không quên bóp một hồi còi to dài như tạm biệt bác. Nhìn theo chiếc xe rẽ vào sân căn biệt thư, bác lắc đầu, thở dài: "Trẻ xinh thế mà ngạo mạn quá. Không biết chồng có dạy nổi không đây".

Bực quá vì thái độ đó, hôm cả nhóm đi bộ trò chuyện dưới gốc cây sấu già ở cuối xóm, bác đem câu chuyện đó ra. Cả mấy người ồ lên và cùng nhìn về phía khu biệt thự kia đang rực rỡ ánh đèn cùng tiếng nhạc trầm bổng. Một chị còn khá trẻ lên tiếng: "Chuyện đó, bọn em chả lạ. Hôm nọ chị ấy ra đường, va chạm xe với mấy cháu học sinh, chưa biết đúng sai thế nào còn xuống quát nạt, đe nẹt. Các cô, các cậu muốn tôi báo cô nọ, thầy kia không? Muốn nên người không? Bọn trẻ cũng chẳng vừa, bật lại tanh tách: "Cô xô vào đuôi xe chúng cháu đấy chứ. Thấy chúng cháu xây xát chân tay, cô chẳng hỏi han lại còn quát nạt". Thấy người đi đường phản ứng vì thái độ đó, chị ta còn hất hàm: Không biết tôi là ai à? Rồi rút ra cái "các" hay thẻ gì đó... Rồi chuồn thẳng. Thật nực cười. Hôm nọ chị ấy còn quát tháo chị lao công rõ to, chỉ vì "tội" dừng xe rác trước cửa nhà lâu quá (để dọn cho sạch mà)... Cả xóm chạy ra vì cứ tưởng ai xông vào nhà chị ta ăn cướp. Khiếp.

Một bác lên tiếng: Xóm phố ta là xóm phố văn hóa, mọi người phải sống thân thiện, biết điều với nhau, chứ cứ phách lối kiểu đó là không xong. Nếu còn tái diễn, họp tổ dân phố tôi sẽ có ý kiến đấy. Các cô thấy thế nào? Còn thế nào nữa. Cứ thế mà làm thôi...


Bùi Huy


Các tin khác


“Chủ thầu”

(HBĐT) - Quanh đi quẩn lại, cuối cùng Thạch Sanh quyết định vay vốn thành lập riêng một công ty TNHH của mình, nhằm "mượn vía” phụ vương để kiếm chác ít nhiều khi xây dựng các công trình từ nguồn vốn của cung đình ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Thạch Sanh tân truyện: Không dùng tiền mặt

(HBĐT) - Vì thương con gái yêu và bày cháu lít nhít, cân nhắc mãi, cuối cùng Vua cha cũng quyết định can thiệp với thuộc cấp bố trí cho chàng rể đầy tai tiếng giữ chức Đội trưởng Đội kiểm tra trật tự đô thị (KTTTĐT) ở vùng "rừng xanh núi đỏ”.

Điểm số của con

(HBĐT) - Vừa vào nhà, anh D. thấy vợ tóc tai rối bù, đi đi lại lại trong phòng ra chiều sốt ruột, còn con cún - con gái rượu đang thút thít khóc ở chân cầu thang. Tiếng bà vợ trầm bổng:

Chuyện đời thường: Bao bọc “cậu ấm”

(HBĐT) - Chiều nay, thằng cu Tũn nhà bên phố vừa bị mẹ nó đánh cho một trận nên thân… Thông tin đó được mấy gia đình cùng dãy đưa thành "chủ đề” chính cho cuộc trà thuốc cuối ngày. Còn bọn trẻ con thì tò mò hơn, liếc mắt nhìn bố mẹ với nhiều hàm ý và đưa ra nhiều câu trả lời khác nhau. Cuối cùng, mọi chuyện cũng rõ: Nó bị đánh vì "can tội” dám trốn nhà đi tắm suối cùng bạn học.

Những người bạn của con

(HBĐT)-Lâu lắm bà K mới gặp bà bạn cũ. Trước ở cùng phố với nhau mấy chục năm, nhưng do điều kiện gia đình đã "hạ sơn” theo các con về đồng bằng. Nay, du lịch khởi động lại, dịch Covid-19 tạm lắng, nhân chuyến đi lòng hồ, gặp lại người quen, chuyện cứ nổ như ngô rang. Rôm rả lắm. Chuyện về những người bạn chung, về dãy phố thân quen, về những người con đang tuổi trưởng thành…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục