(HBĐT) - Ai như anh XX. Sao dáng đi vội vã và hơi cúi gằm như vậy? Dáng đấy không đúng với anh ấy. Anh sở hữu một tướng mạo và dáng đi đĩnh đạc lắm. Nhưng ánh mắt, không thể khác dù đeo khẩu trang choán gần hết mặt. Vẫn phải gọi… - Anh XX… Phải anh không?

- À, ờ, tôi đây…
Bộ quần áo cũ nhàu, đôi giày da lâu ngày không đánh xi, anh lúng túng trả lời. Đúng anh rồi. Nài mãi, anh cũng nhận lời vào quán cà phê bên đường. Thay cho ánh mắt dò hỏi của bạn cũ, anh thở hắt ra:
-  Ông ngạc nhiên hả, tại sao tôi "xuống cấp” như vậy ư, nhân quả cả thôi. Cũng muộn rồi, không biết có vực lại được không…
Anh XX là bạn học cũ. Do có nghề gia truyền nên việc anh vào làm cơ quan nọ cũng chỉ là "cho vui”. Thời đó, mọi cán bộ, công chức phải chật vật với cuộc sống "cơm áo, gạo tiền” thì gia đình anh đủng đỉnh, thong dong lắm… Thời mở cửa, gia đình anh càng ăn nên làm ra. Tháng trước, gặp bạn, anh "nổ”: vừa đi du lịch 10 ngày ở vùng đất Nê-pan, Ấn Độ… 3 tháng sau bảo vừa có chuyến du lịch châu Âu cùng vợ con kỷ niệm 20 năm ngày cưới. Mà anh nói đâu có sai. Dòng thời gian của anh trên "phây-búc” tràn lan các ảnh, các vi-đê-ô về các điểm du lịch danh tiếng. Nhìn mà ước ao, mà thèm. Anh đã từng nói trong cuộc họp lớp:
- Ở đất này, ai chả biết đến tôi. Cứ hỏi các đại gia có máu mặt xem tôi ở hàng đẳng cấp nào…
Bạn bè thành đạt, phú quý, mừng quá đi chứ. Anh XX bao cho cả lớp một vài cuộc gặp mặt ai cũng cảm kích. Đã thế còn có quà cho một số bạn có hoàn cảnh khó khăn. Nhưng động thái ném phong bì ủng hộ để thử xem trưởng ban liên lạc bắt trúng không khiến một số người bất bình. Thôi bạn bè, bỏ qua cho nhau, chẳng chấp làm gì. Đôi lần, một số bạn bè đi qua dãy phố trung tâm, có người chỉ tay: Chỗ nhà hàng kia, chỗ tòa nhà cao cao bên phố, trung tâm giải trí đều của gia đình anh XX đó. Còn phía xa kia, vợ con anh XX đang kinh doanh rất được. Nghe nói vợ anh ấy xinh, rực rỡ và chịu chơi lắm…
Mỗi lần thấy anh bước xuống từ chiếc xe ô tô đắt tiền, sải chân bước vào các trung tâm giải trí mà anh là chủ, không ai dám so bì với phong độ sang chảnh đó. Nhưng sao lại thế này? Những đồ trang sức đắt tiền, tinh xảo được mua sắm từ Ý, Pháp đâu rồi. Toàn của độc. Số người ở thành phố này được sở hữu các đồ đó không đầy số đốt một ngón tay…
- Tôi sa cơ thế này cũng có nguyên do đấy ông à… Buồn lắm… Thật không thể lường được…
Theo anh chia sẻ, "sóng dữ” lại từ chính vợ con anh. Anh toàn quản lý tầm xa nên không biết guồng quay mà vợ và ông con anh dính vào: Đa cấp và các hoạt động tín dụng trôi nổi. Đâm lao phải theo lao, nghe nói vợ con anh còn về tận quê nội, ngoại để mời mọc, chèo kéo "khách hàng” gồm anh em, họ hàng… Mọi thứ đội nón ra đi mà chẳng đủ. Họ hàng từ mặt vợ chồng anh. Vợ chồng, con cái lục đục, khéo đường ai nấy đi. Cả nhà bây giờ còn đúng một ngôi nhà 4 tầng. "Chúng nó” mà đến đòi gắt khéo đến nước ra đường. Vợ ơi là vợ, con ơi là con. 5-7 năm nay "dính” vào mấy thứ đó, giờ tay trắng. Lần đâu tiên thấy anh XX khóc trong tiếng nấc: "Tôi thèm được như các ông. Cuộc sống đạm bạc nhưng thanh bình, không bão tố”… Biết nói gì với anh đây. Chỉ vớt vát đôi lời: Hôm nào bạn bè đến chơi. Mình chưa quá già vẫn còn cơ hội làm lại… Ừ, biết thế và cũng hy vọng thế. Tiếng anh XX như gió thoảng mơ hồ bên tai. Sẽ cố gắng làm lại. 
                         

Bùi Huy


Các tin khác


Ký ức xanh của bà

(HBĐT) - Đến thăm gia đình người bạn học cũ. Ngày nghỉ, bạn và đám con cháu đang ngồi chơi cùng người mẹ già dưới vòm lá xanh mát trong vườn. Khung cảnh thật thanh bình. Nghe cả tiếng chim lích chích sau những tán lá. Chào, bà không còn nhận ra là ai nữa, dù sức vóc chưa đến nỗi, chỉ tội phải chống gậy… Một thời dọc ngang các phiên chợ quê buôn bán, làm ăn, gây dựng gia đình, giờ già, bé nhỏ, lặng lẽ bâng quơ nhìn mây, nhìn trời cùng đám con cháu túm tụm trong vườn. Người bạn đỡ lời: May quá bạn à, mới bị lẫn nhẹ thôi. Như nhầm đứa con nọ ra đứa con kia, còn mọi sinh hoạt bà vẫn chủ động bình thường. Nói là quên vậy nhưng bà nhớ bao chuyện ngày xưa, mới tinh như ngày hôm qua. Người bạn nói rổn rảng, nhưng trong mắt như có nước… Có những câu chuyện bà "dẫn” đi dẫn lại bao lần, khiến đám con cháu cũng thuộc lòng luôn…

Bức tranh vẽ ông nội

(HBĐT) - Ba đang vẽ gì đấy ạ? Thấy ông Trung đang miệt mài ngồi bên bàn, trên tay cầm cây bút chì đưa lên, kéo xuống một cách cẩn thận, tỉ mẩn, Phong, con trai ông bước lại gần tò mò.

Chuyến lên phía thượng nguồn



(HBĐT) - Hè năm thứ nhất, khi biết tin cha sẽ có chuyến đưa hàng ngược sông ở phía thượng nguồn, tôi đã nằng nặc đòi theo. Không chối nhưng cũng chẳng hẳn đồng ý, cha tôi thủng thẳng: Có mang vác được đồ đạc của mình thì hẵng đi. Cũng trèo đèo, lội suối đó… Không dễ đi đâu. Còn mẹ tôi, một mẫu phụ nữ ít giao du, cằn nhằn giao nhiệm vụ cho cha: "Anh làm thế nào cũng phải thu dóc nợ đi. Mấy triệu đồng… hàng tháng nay rồi… Để ngân hàng là đẻ lãi ròng đó”. Kèm theo đó có tiếng thở dài... Mắt mẹ buồn nhìn đi chỗ khác…

Tháng 5 hoa phượng đỏ

(HBĐT) - Khi tiếng chim tu hú trên đồi gọi bày, tiếng ve sầu râm ran trên các ngọn cây là những cánh phượng nở đỏ rực trời tháng 5. Hoa phượng nở đỏ nhắc cô cậu học trò khắc phục cái oi bức để học tập, hoàn thành kết quả của 1 năm học. Trừ những học trò lười còn tất cả đều chăm chỉ, lo lắng cho những năm tháng đèn sách của mình. Cháu Quang thằng cháu nội của tôi, năm nay có những bước đi rõ nét. Đặt ra chương trình ôn tập, bố trí giờ giấc, không để bố mẹ phải nhắc nhở.

Nghe mưa đầu mùa Tản văn của Bùi Việt Phương

(HBĐT) - Sớm nay, trong cái vắng tanh của con ngõ, người xóm tôi đi vắng từ rằm tháng Giêng, tôi gõ nhẹ vào cái hộp gỗ đựng trà, nghe tiếng rỗng không. Cuối tháng 3 âm lịch, còn một ít xuân, tôi đứng dậy pha trà, ấm trà cuối của một niềm xưa cũ.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục