(HBĐT) - Vừa vào phòng, bà phó phòng giật nảy mình khi thấy cô nhân viên mới đang gục đầu xuống bàn thút thít khóc. Gớm, sáng ra đã có chuyện gì thế. Người yêu mắng hả? Bà chủ động trò chuyện. Nức nở một hồi, lẫn trong tiếng nấc, bà hiểu đầu đuôi câu chuyện. Quẳng điện thoại xuống bàn, bà chạy vụt ra hành lang ngó ngược, ngó xuôi. Giời ạ, bé cái mồm thôi, may ở ngoài không có ai. Cái bà mà cháu kể mặc bộ váy đỏ là "phu nhân" bác ấy đấy…


Hú vía chưa? Sáng nay trời đẹp quá. Nắng thì vàng ruộm chan hòa sân công ty, cô nhân viên vừa lên cầu thang với bước nhún nhẩy, vừa hát khẽ một bài hát về mùa thu. Thì bỗng... Có một bác gái từ trên tầng cũng đi xuống. Bộ váy dài đỏ rực tha thướt, làn da trắng trang điểm hơi kỹ. Mái tóc uốn lượn, tôm xù có vẻ không hợp với tuổi này. Cô đang định lý nhí chào thì "bác gái" đã hất hàm:

- Này cô gái, cô có biết tôi là ai không? Thấy người lớn cứ hếch mắt lên. Có thấy ông ấy đâu không? Cả đêm hôm qua họp hành hay ở đâu mà chẳng thấy mặt…

Cô gái trẻ đờ người vì bất ngờ phải hứng một trận mưa ngôn từ nặng trịch. Cô ấp úng:

- Dạ, thế bác là ai vậy?… "Ông ấy" là ông nào ạ?… Cháu mới… mới…

- Thế cô biết tôi là ai không? Đúng là chả biết trên biết dưới gì cả. Cả công ty này ai còn lạ gì tôi, thế mà cô cứ im thin thít như hến vậy.

Nói rồi bác ấy đùng đùng bước xuống cầu thang. Để lại phía sau mùi nước hoa ngào ngạt cùng gương mặt tái dại của cô gái trẻ...

Nghe cô gái "tường thuật” mà chính bà phó phòng cũng thấy run run, mãi rồi bà ấy mới thì thào: "Bác gái ấy là vợ của bác giám đốc công ty mình đấy. Khiếp lắm". Ối, thế có việc gì không chị, em sợ lắm. Sao ngày mới trời xanh, mây trắng đẹp thế mà em "đen" thế, liệu có sao không? Em sợ lắm...

Đúng là đời, trăm người, trăm kiểu. Cả công ty này ai còn lạ gì "bác gái” ấy, luôn tạo cho mọi người thấy đấy là một thủ lĩnh thứ 2 ở đây. Thế mới lạ. Chẳng có điểm dừng gì cả. Việc gia đình bác ấy thế nào, về nhà mà thể hiện, chứ cứ vào đến đây là "bóc phốt” và "bẻ hành, bẻ tỏi" với chồng trước mặt anh em. Ngại quá cơ. Mà "bác trai” đâu có kém cỏi gì mà cứ cho ý kiến này nọ. Bác ấy hiền, chứ người khác thì còn lâu. Nhưng gì cũng có cơ duyên của nó. Chả dưng mà thế. Dù thế nào cũng chỉ khổ bác ấy thôi, mỗi lần thấy bác gái xuất hiện là khuôn mặt bác ấy đỏ bừng, rồi đen sạm dù không một lời ca thán. Mà tần suất vào thăm bác trai quá dày nên đương nhiên, cả công ty đều biết mặt, biết tên, quen cả giọng nói, khẩu khí đanh thép.

Thế nên, chỉ cần bác gái xuất hiện là mọi người dạt đi ngay, chả dám đối mặt, tiếp lời. Dành nguyên cả một không gian (ví dụ chỗ phòng họp nội bộ, hay căng tin công ty...) để 2 bác trao đổi, trò chuyện. Không thì bác ấy giận bác trai, nổi đóa giận lây thì có mà... Chưa kể: này, chị đang thích ăn đầu con cá hồi, em lấy xe anh xuống "Big C” mua và chế biến giúp chị nhé”! (mà chỗ ấy cách chỗ này 80 km chứ ít đâu). Hoặc: "Chị hợp với váy mua ở "bển”. Nghe nói em sắp sang thăm con du học, mua giúp chị nhé... Về chị đưa kinh phí...”. Hay: "Chỗ spa kia mới mở hay lắm, em đưa chị đến để tiếp cận nhé”. Đại loại thế. Nhưng giờ biết làm sao. Chỉ mong bác "Đi-rêc-tờ” nhà mình đủ kiên nhẫn và vững vàng bước tiếp hành trình cùng với "bác gái” ngày càng rực rỡ với các bộ cánh nhiều màu vậy. Chứ mọi người ở đây (như cô nhân viên nọ)... hãi lắm!.


Bùi Huy


Các tin khác


Khúc vườn xuân

(HBĐT) - Trước Tết Âm lịch, lại có dịp trở lại khu vườn quê nhà. Yên bình và cũng râm ran niềm vui. Phía ngõ xa xa, lũ trẻ đang chơi nhảy dây, trốn tìm. Còn con suối trước hiên nhà, nước trong vắt đang rộn ràng tiếng cười, tiếng nói của các bà, các chị, trong khi bàn tay thì thoăn thoắt nhặt, rửa lá dong... Bên hàng xóm, một giọng nam trung khá hay cất lên bài "Lời tỏ tình của mùa xuân”. Họ đang tập hát chuẩn bị cho đêm diễn văn nghệ cuối năm…

Nhớ mùa xuân xưa

(HBĐT) - Sau chuyến đi Tây Bắc lần này, Hải quyết tâm sẽ tạm biệt chiếc Nikon D5000 cũ kĩ này. Mùa xuân xanh tươi là thế, phải có một chiếc máy ảnh tốt chụp cho xứng tầm. Xe càng chạy nhanh, anh càng thấy sốt ruột. Tết này là Tết thứ mấy mình ăn Tết xa nhà nhỉ? Nhưng không phải như mọi khi là xứ kim chi lạnh lẽo mà ở một vùng Mường ấm áp.

Xuân này mình cưới nhau

(HBĐT) - Hay mình cưới nhau đi anh! Hiền chăm chăm nhìn đôi vợ chồng trẻ đang dẫn theo đứa con nhỏ đi bộ trên vỉa hè, cười nói vui vẻ với nhau, rồi nói với Cương. Câu nói của người yêu khiến Cương giật mình, ấp úng:         

Chuyện đời thường: “Thuốc nói”… thôi cai hẳn?!

(HBĐT) - Hôm nay, bà thấy ông X. đi liên hoan CLB "Phong lan rừng” về mà mặt lạnh te, chẳng hồng hào, đỏ đắn như mọi lần. Đã thế lại còn ra chiều đăm chiêu nữa chứ…

Hòm thư

   Truyện ngắn của Bùi Huy


(HBĐT) - Vợ ông dằn dỗi: Thì anh về mà ở cùng bà. Em có cản đâu. Còn em sẵn sàng đón bà ra đây ở cùng gia đình mình mà… - Ừ, bà ấy có lý và thẳng thắn chứ không có ý gì. Người già thường khó thay đổi ý…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục