(HBĐT) - Với những chiến công diệt trăn tinh, ác điểu cứu công chúa, Thạch Sanh không chỉ trở thành phò mã mà còn được nhà vua phong cho làm Giám đốc của một Sở ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”. Quán xuyến hàng nghìn quân cán, chỉ đạo hàng trăm đầu việc khiến Thạch Giám đốc suốt ngày đêm trăn trở để lo cho công việc trôi chảy, "ấm trên, bền dưới”.

Thời gian đầu, nhờ thắt chặt kỷ cương, nên quân sỹ dưới quyền Thạch Giám đốc tuân lệnh răm rắp. Mọi vụ việc đều được phát hiện và xử lý nghiêm từ lúc mới manh nha nên vùng "rừng xanh, núi đỏ” luôn được triều đình ghi nhận là an lành, bình yên, phát triển bền vững.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chả mấy chốc Giám đốc Thạch đã tại vị được gần 1 năm. Thời điểm năm sắp hết, Tết sắp đến, Thạch Giám đốc càng thấy rõ hơn uy quyền của mình. Chả là để đẹp lòng sếp, không chỉ quan phòng, quan huyện mà cả quan đội, quan xã cũng cố gắng tìm tòi bằng được sơn hào, hải vị, kèm theo phong bao lớn, nhỏ để cung tiến. Vì thế, Tết năm ấy, trong nhà lúc nào cũng đầy quà cáp, ca táp thì ngồn ngộn phong bì, nên Thạch Giám đốc "mát mặt” lắm. Cũng từ đấy, trong quá trình thực thi công vụ, nếu lỡ để xảy ra sơ suất khiến người dân phàn nàn, khiếu kiện, quân sỹ lại "cạy cục” Thạch Giám đốc bằng phong bao nên mọi việc lại được giải quyết êm xuôi.

Cũng vì thế mà kỷ cương bị buông lỏng, quân cán dưới quyền Giám đốc Thạch mặc sức hành hoành. Nhưng mọi việc cũng chẳng kéo dài được lâu khi mà từ phòng đến huyện, từ đội đến xã liên tục để xảy ra những vụ việc "tày đình”. Nào là trực tiếp liên quan đến đối tượng mua bán, tàng trữ ma túy trái phép; nào là bảo kê cho các sới bạc và các tiệm cầm đồ hoạt động tín dụng đen; rồi thì sa đà vào lô đề, cá độ bóng đá dẫn đến nợ nần chồng chất không có khả năng thanh toán…

 Để tránh bị triều đình quở trách, Thạch Giám đốc đã "biến to thành nhỏ, biến có thành không” bằng cách khuyên những quần thần "trót dại” mắc sai phạm làm đơn "tự nguyện xin về hưu non”. Quả là "cao kiến”, vì nếu sòng phẳng ra thì những sai phạm đó đều có thể phải đứng trước vành móng ngựa. Đằng này, "về hưu non” đàn em vừa được hưởng chế độ, mà cơ quan lại không bị mang tiếng trước bàn dân thiên hạ.

Những tưởng cách  giải quyết ấy của Thạch Giám đốc là mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Nhưng chỉ một thời gian sau, triều đình đã quyết định ra tay "đốt lò” để loại trừ kẻ xấu. Với tinh thần "không có vùng cấm”, "lò đã đốt củi tươi cũng cháy” nên mọi vụ việc bấy lâu nay Thạch Giám đốc lẳng lặng tự xử lý, giải quyết đều bị phanh phui. Đương nhiên là việc xử lý của triều đình đảm bảo đúng người, đúng tội, đúng sai phạm, nên những quyết định về hưu non cũng bị vô hiệu hóa và với vai trò là người đứng đầu, Thạch Giám đốc lại phải trở về nghề cũ cùng cung, rìu, búa, nỏ ở nơi rừng sâu, núi thẳm.

                                                                                            Đại Quang

Các tin khác


Thạch Sanh tân truyện: “Đối ngoại”

(HBĐT) - Vốn là một quan võ của triều đình, đi đến đâu cũng "tiền hô, hậu ủng”, nhưng Thạch Phò mã mắc khá nhiều khuyết điểm, nên Phụ vương đành hạ chỉ đưa về làm Phó trưởng phòng GD&ĐT phụ trách khối mầm non ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Chuyện đời thường: Phía sau lưng...

(HBĐT) - Đầu tuần, bộ phận nọ sao rôm rả vậy. 3 người, gồm 2 nữ và 1 nam trong căn phòng mát rượi, tiếng nhạc không lời nhè nhẹ cất lên xen lẫn tiếng người. Đang chờ xuất vật liệu sản xuất nên rảnh rang chút, chị hơi lớn tuổi, nhìn sang cô bạn phía bên, thì thào vẻ quan trọng:

Chữa bách bệnh

(HBĐT) - Từ mấy chuyện lùm xùm do Thạch Sanh và thuộc hạ gây ra, để tránh tai tiếng, vua cha đành hạ chỉ buộc thôi việc chàng rể quý. Thậm chí tài sản còn bị kê biên, nhà ở bị tịch thu để khắc phục hậu quả. Trắng tay trở về vùng "rừng xanh, núi đỏ”, chàng tiều phu vô cùng ngán ngẩm vì không biết làm gì để kiếm kế sinh nhai.

Quan hệ rộng

(HBĐT) - Thông tin Thạch Sanh bị cơ quan cảnh sát điều tra bắt và tống vào sau song sắt về tội lừa đảo bỗng chốc lan khắp vùng "rừng xanh, núi đỏ”. Mọi người xôn xao bàn tán, nào là: "Lừa từ trong nhà lừa ra, chết cũng đáng”, "Chịu nói, chịu đi, chịu khó, chịu chai mặt… vậy mà cũng phải tù tội”…

Chuyện cuối tuần: Đừng tự coi mình là “bác sỹ”

(HBĐT) -Vì sức đề kháng kém nên tôi hay ốm vặt. Cũng vì thường xuyên gặp chứng đau đầu, chóng mặt, cảm gió… nên mấy năm gần đây, hễ thấy có triệu chứng là tôi tự tìm đến hiệu thuốc. Phần vì sợ cảnh chen chúc ở bệnh viện, phần vì thói quen mua thuốc về tự điều trị đã ăn sâu.

Bán trà - "buôn thất nghiệp, lãi quan viên"

(HBĐT) - Người ta vẫn nói vui với nhau là nghề bán trà góc phố, vỉa hè ví như nghề "buôn thất nghiệp, lãi quan viên" cũng có phần đúng. Vốn bỏ ra không nhiều, chỉ là đầu tư bàn ghế, mua đồ pha chế, bếp đun nước, chè, lá vối, các loại đồ ăn vặt như kẹo lạc, hướng dương, thuốc lá, thuốc lào... là có thể mở quán bán trà. Thứ đến là cần có điểm bán tốt, mát mẻ, cách pha trà, pha nước ngon để giữ chân khách là có thu nhập cả trăm nghìn đồng mỗi ngày.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục