Ông Khẩn ngồi phệt xuống nền xi măng màu đen láng bóng. Bên mâm cơm đạm bạc, vài bìa đậu phụ đặt lên chiếc đĩa Hải Dương, đĩa rau muống luộc, đĩa lạc rang, bát nước mắm dằm ớt, bát cà muối. ông rót rượu ra chén, tay cho lạc vào miệng, vừa nhai, vừa nói lẩm bẩm một mình. Đời ông sao mà khổ thế, bố mẹ mất sớm, nhà nghèo chỉ học hết lớp 3 đi làm phu hồ, dần dà tay nghề cứng cáp. ông tự tách ra đứng một mình nhận xây những ngôi nhà một tầng, xây nhà bếp, bể nước, cổng, tường bao… ông làm cẩn thận nên những người có túi tiền vừa tầm ở xã Vĩnh Tiến đều thuê ông xây cho.

Nghề thợ xây ráo mồ hôi là hết tiền (ông nói một mình). Bà Ca (vợ ông) ăn vội, ăn vàng đã ra đồng gặt lúa.

Chai rượu gần cạn, ông gọi Thằng Thiết sang nhà bác Thành trộn cối vữa mác cao (1 xi + 2 cát) nhớ lấy xi măng Bỉm Sơn mà trộn để bố sang trát nốt cái bể nước cho bác ấy.

ông gọi như hò đò mà có thấy mặt nó đâu. Hư quá đi mất, 16 tuổi rồi bỏ học, chơi bời lêu lổng, đàn đúm cờ bạc với mấy đứa cùng lứa. ông gò mãi nó mới chịu theo ông phụ vữa được vài buổi rồi lại bỏ nhà đi cả tuần, cả tháng mới về. Mỗi lần về, mặt nó tái xanh, tái xám, miệng chảy nước rãi, hai mắt nhắm nghiền, chân tay run rẩy, nó lại xin tiền mẹ nó (bà Can, vợ hai của ông). Bà lại rỉ tai ông khi đưa cho nó 200.000 đồng, lần thì 400.000 đồng, lần này nó xin 1 triệu. ông Khẩn trợn mắt:

- Đến bố tao sống lại cũng chả đào đâu ra 1 triệu đồng để cho mày đem đi làm cái việc vô bổ.

ông hy vọng vào thằng Thiết. ông sẽ cho nó học hết lớp 12 rồi thi vào đại học xây dựng, đời nó sẽ hơn hẳn đời ông. Nó là cả cuộc đời ông. Khi ông về hai năm mươi, nó sẽ thờ phụng ông.

Đời đâu có phải cầu được, ước thấy, có nhân mới có quả. ông không trồng, không chăm bón thì làm gì có quả ngon mà thu hoạch. Bà vợ cả phàn nàn:

- ông ơi, tôi nói ông đừng giận rồi lại bảo tôi là độc mồm, độc miệng, hết hy vọng rồi ông ạ. Thằng Thiết đã mắc vào nghiện ma túy rồi.

Bà Ca vừa dứt lời thì ông Khẩn thở dài nằm thượt trên nền xi măng màu đen buông vài tiếng than phiền.

- Thế là hết!

 

 

                                                    Đỗ Tâm

                                    (Tổ 14, Phương Lâm - TPHB)

 

 

Các tin khác


Quan hệ rộng

(HBĐT) - Thông tin Thạch Sanh bị cơ quan cảnh sát điều tra bắt và tống vào sau song sắt về tội lừa đảo bỗng chốc lan khắp vùng "rừng xanh, núi đỏ”. Mọi người xôn xao bàn tán, nào là: "Lừa từ trong nhà lừa ra, chết cũng đáng”, "Chịu nói, chịu đi, chịu khó, chịu chai mặt… vậy mà cũng phải tù tội”…

Chuyện cuối tuần: Đừng tự coi mình là “bác sỹ”

(HBĐT) -Vì sức đề kháng kém nên tôi hay ốm vặt. Cũng vì thường xuyên gặp chứng đau đầu, chóng mặt, cảm gió… nên mấy năm gần đây, hễ thấy có triệu chứng là tôi tự tìm đến hiệu thuốc. Phần vì sợ cảnh chen chúc ở bệnh viện, phần vì thói quen mua thuốc về tự điều trị đã ăn sâu.

Bán trà - "buôn thất nghiệp, lãi quan viên"

(HBĐT) - Người ta vẫn nói vui với nhau là nghề bán trà góc phố, vỉa hè ví như nghề "buôn thất nghiệp, lãi quan viên" cũng có phần đúng. Vốn bỏ ra không nhiều, chỉ là đầu tư bàn ghế, mua đồ pha chế, bếp đun nước, chè, lá vối, các loại đồ ăn vặt như kẹo lạc, hướng dương, thuốc lá, thuốc lào... là có thể mở quán bán trà. Thứ đến là cần có điểm bán tốt, mát mẻ, cách pha trà, pha nước ngon để giữ chân khách là có thu nhập cả trăm nghìn đồng mỗi ngày.

U23 Việt Nam giàu kinh nghiệm hơn so với Thái Lan và Indonesia

So với hai đối thủ chính trong bảng K vòng loại U23 châu Á là Thái Lan và Indonesia, U23 Việt Nam được đánh giá cao hơn về mặt kinh nghiệm, nhờ các cầu thủ đã trải qua nhiều giải đấu căng thẳng hơn.

Đi lễ đầu năm

(HBĐT) -Mới mồng 6 Tết mà nhà bà M.M đã có "tiếng chì tiếng bấc”. Mọi khi, chỉ nghe tiếng bà M.M "quán triệt” chồng con thôi. Nay lại nghe tiếng người này, người kia… râm ran, trầm bổng… Hôm sau, cô con dâu cả mau miệng với bạn, thành ra cả xóm biết hết nội tình. Chung quy cũng chỉ liên quan đến chuyện hành lễ đầu năm của gia đình.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục