Bài 1: Nơi máu xương người lính hòa vào sóng biển

(HBĐT) - Đến được Nhà giàn DK1 - Trạm dịch vụ kinh tế - khoa học - kỹ thuật được xây dựng trên thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc đã khó. Lên được Nhà giàn là việc còn khó khăn gấp bội. Thế nhưng, giữa sóng gió trùng khơi, hàng ngày vẫn có những con người hiên ngang, kiên cường trước biển mặc cho bão tố, phong ba, những hiểm nguy rập rình để giữ vững chủ quyền Tổ quốc trước sự nhăm nhe chiếm đoạt của các thế lực ngoại bang với lời thề "Còn người, còn Nhà giàn, còn Tổ quốc”.

Trải qua giông gió, bão bùng, Nhà giàn DK1 vẫn vững vàng, hiên ngang trước biển, trở thành cột mốc chủ quyền của Tổ quốc trên thềm lục địa phía Nam.

Chiến tranh đã lùi xa. Đất nước đã hòa bình, nhưng với người lính hải quân nhân dân (HQND) Việt Nam chưa một ngày ngơi nghỉ. Nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo, thềm lục địa thiêng liêng của Tổ quốc vẫn đặt lên vai họ với trách nhiệm lớn lao. Thật nhói lòng nghe hai chữ liệt sỹ khi đất nước đã thanh bình. Thế nhưng, sự hy sinh đó vẫn hiện hữu từng ngày, từng giờ giữa trùng khơi sóng gió...

Cùng đoàn công tác của lãnh đạo tỉnh do đồng chí Bùi Văn Tỉnh, UV BCH T.ư Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ làm trưởng đoàn trong chuyến công tác đi thăm, động viên CB, CS trên quần đảo Trường Sa và Nhà giàn DK1 cuối tháng 4, đầu tháng 5/2018, thật may mắn cho chúng tôi khi là một trong số ít đoàn công tác được đặt chân lên Nhà giàn; được nắm tay, ôm thật chặt những con người, chiến sỹ HQND Việt Nam luôn hiên ngang trước sóng, gió khơi xa. Vui mừng là vậy nhưng những ký ức đau thương vẫn còn hiện hữu, dù đã trôi xa hàng chục năm. Và với người lính Nhà giàn thì ai cũng nhớ. Bởi họ không cho phép mình được quên những đồng đội đã anh dũng hy sinh, vĩnh viễn nằm lại giữa biển khơi trong khúc tráng ca bất tử của lịch sử HQND Việt Nam để bảo vệ sự sống còn cho những "Ngôi nhà của Tổ quốc” trên biển Đông.

Khúc tráng ca ấy được viết nên bởi chính những con người bình dị đã sống, gắn bó với Nhà giàn, với biển; đã kiên cường vượt qua muôn vàn gian khó chống chọi với thiên tai, bão tố. Sức người có hạn trước những trận cuồng phong dữ dội. Vào những năm 1990, 1996, 1998 và năm 2000, bão tố với sức tàn phá khủng khiếp đã làm đổ một số Nhà giàn. Trong thời khắc giữa sự sống và cái chết, người lính Nhà giàn đã bình tĩnh, kiên cường bám trụ với tinh thần "Còn người, còn Nhà giàn, còn Tổ quốc”. Lịch sử HQND Việt Nam vẫn còn khắc ghi những tấm gương hy sinh cao cả của CB, CS Nhà giàn DK1/3 Phúc Tần. Khi cơn bão số 10 đổ bộ vào khu vực Nam biển Đông chiều ngày 4/12/1990 với sức gió giật trên cấp 12, tạo ra sóng lớn như nuốt lấy Nhà giàn. Trong hiểm nguy, dưới sự chỉ huy của Trạm trưởng, trung úy Bùi Xuân Bổng và Trạm phó Chính trị, thượng uý Nguyễn Hữu Quảng, CB, CS Nhà giàn đã kiên cường chống chọi với bão tố. Song, trong đêm tối, sức gió mỗi lúc một mạnh lên, sức người thì có hạn, Nhà giàn bị sóng dữ làm đổ sập, cuốn cả 8 CB, CS xuống biển. 3 người đã không trở về. Trong đự, câu chuyện về hành động cao đẹp của Thượng úy Nguyễn Hữu Quảng, người Bí thư chi bộ mẫu mực, trong lúc cận kề với cái chết, anh vẫn luôn động viên đồng đội bám sát để hỗ trợ nhau chống chọi với sóng dữ. Trong những đợt sóng dữ dội vùi dập, anh đã nhường chiếc phao cá nhân và miếng lương khô cuối cùng của mình cho người chiến sĩ yếu nhất, để rồi thanh thản đi vào lòng biển sâu. Hành động đó đã trở thành biểu tượng cho ý chí, sức mạnh và phẩm chất anh hùng cho lớp lớp CB, CS ở Nhà giàn nói riêng và HQND Việt Nam nói chung noi theo.

Không chỉ có vậy, lịch sử còn mãi khắc ghi hành động cao đẹp của anh hùng liệt sỹ, đại uý Vũ Quang Chương - Trạm trưởng và 8 CB, CS Nhà giàn DK1/16 Phúc Nguyên, trước sự hung dữ của cơn bão số 8 năm 1998, Nhà giàn bị rung lắc dữ dội, các anh vẫn kiên trì bám trụ, giữ vững thông tin liên lạc với Sở chỉ huy, bình tĩnh, kiên cường chống chọi với những trận cuồng phong giữa đêm đen mịt mùng. Nhưng sức người quá nhỏ bé trước thiên nhiên hung dữ, một đợt sóng lớn ập đến đã xô đổ và cuốn đi cả 9 CB, CS. Mặc dù lực lượng cứu hộ đã làm hết sức mình nhưng đại uý Vũ Quang Chương, chuẩn úy chuyên nghiệp Nguyễn Văn An và chuẩn úy chuyên nghiệp Lê Đức Hồng đã không trở về. Trước khi đi vào lòng biển, họ đã gửi lời chào "Vĩnh biệt đất liền” về Sở chỉ huy Quân chủng để rồi thanh thản ra đi...

Hay như tấm gương dũng cảm của Thuyền phó, thượng uý Phạm Tảo, thượng úy chuyên nghiệp Trần Văn Là, chuẩn úy chuyên nghiệp Lê Tiến Cường, chiến sĩ Tạ Ngọc Tú, chiến sĩ Hồ Văn Hiền... những người đã vì đồng đội thân yêu, bất chấp hiểm nguy, hy sinh thân mình tự nguyện đi vào vùng bão tố để cứu vớt các chiến sĩ Nhà giàn bị nạn mà không một chút ưu tư, đắn đo. Các anh đã nằm lại giữa biển khơi để cho đồng đội được sống. Linh hồn những chàng trai con Lạc, cháu Hồng ấy đã hóa thân vào sóng nước đại dương mênh mông. Máu xương các anh đã thấm đẫm, hoà quyện với từng con sóng, từng sải biển thiêng liêng của Tổ quốc.

Còn biết bao tấm gương của những người lính hải quân mà chúng tôi chưa nói hết, kể hết. Gương hy sinh của các anh đã trở thành biểu tượng cao đẹp, biến thành những viên gạch hồng xây nên tượng đài bất khuất của dân tộc Việt Nam trên biển Đông, viết tiếp những câu chuyện của những vị hùng binh thủa trước. Họ đã gác lại đời tư, gác lại cuộc sống bình yên nơi phồn hoa phố thị để đến đây tiếp bước cha anh bảo vệ vững chắc chủ quyền biển, đảo, thềm lục địa thiêng liêng của Tổ quốc. Để bảo vệ vững chắc chủ quyền, biển đảo thiêng liêng, thế hệ hôm nay sẵn sàng vào nơi khó khăn, nguy hiểm, dù có thể phải đổi bằng tính mạng. Không ai trong số họ nghĩ rằng, mình ngã xuống để rồi được vinh danh trên tượng đồng, bia đá. Nhưng chắc rằng ai cũng khát khao sự hy sinh của mình được đền đáp bằng sự bình an cho Tổ quốc. Cùng với biển mẹ thân yêu, hoà quyện với hồn thiêng sông núi, bản hùng ca của những người giữ biển quê hương còn mãi ngân vang.

Bài 2: Nhà giàn DK1 - Gặp những người viết bản hùng ca trên biển cả

                                                                                         Mạnh Hùng


Các tin khác


Gắn kết tình quân dân, đắp vun tình hữu nghị

Tháng 3, đường tuần tra biên giới phủ vàng những vạt hoa cải. Tham gia tuần tra biên giới cùng bộ đội biên phòng, Lù Thị Yên và Sùng Thị Thu bước thoăn thoắt giữa màu xanh bạt ngàn của núi rừng. Trước mắt Yên và Thu là những cột mốc từ 197 đến 199 ở độ cao gần 2.000m so với mực nước biển.

Chuyện chưa kể về cánh rừng thiêng dưới chân đèo Đá Trắng

(HBĐT) - Từ hàng trăm năm qua, cánh rừng dưới chân đèo Đá Trắng (xã Phú Cường, Tân Lạc) vẫn là rừng nguyên sinh. Dù nghèo đói thế nào cũng không ai dám vào rừng đốn củi, lấy măng. Dù rằng ngay phía dưới là quốc lộ 6 chạy qua...

Thành phố trẻ nơi biên giới Lào Cai

Vượt lên mọi khó khăn gian khổ chồng chất sau cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc của Tổ quốc tháng 2-1979, 40 năm qua, quân và dân tỉnh Lào Cai đã nỗ lực xây dựng TP Lào Cai trở thành đô thị hiện đại, văn minh, là cửa ngõ giao thương quốc tế ở vùng biên giới phía bắt đất nước.

Du xuân làng lụa Vạn Phúc

(HBĐT) - Giữa Thủ đô hoa lệ, náo nhiệt, làng lụa Vạn Phúc vẫn giữ được nét cổ kính, thanh lịch với cổng làng, giếng nước, cây đa, sân đình, mái chùa mang đậm nét văn hóa đồng bằng Bắc Bộ. Phố Lụa yên ả, nuột nà mà rực rỡ sắc màu của gấm, của lụa, làm say lòng du khách. Chẳng vậy mà, những ngày đầu xuân, rời xa ồn ào phố thị, không ít người đã về làng cổ Vạn Phúc như tìm về chốn quê nuôi dưỡng giá trị văn hóa đặc trưng của người Việt. Sự kết hợp giữa gìn giữ làng nghề truyền thống và làm du lịch đã khiến nơi đây có sức hút riêng với du khách trong, ngoài nước.

Thắm sắc đào Bảo Thắng

Mỗi độ Xuân về, trong muôn vàn loài hoa tỏa sắc khoe hương chợ Tết, tôi không thôi nhớ những dáng đào bích, đào phai của vùng đất Bảo Thắng (Lào Cai) cứ bình dị, hồn nhiên khoe hoa thắm, lá tươi giữa phố phường đông vui, như cô gái quê đang thì xuân sắc.

Giữ bình yên rừng đại ngàn Ngọc Sơn - Ngổ Luông

(HBĐT) -Một ngày cuối năm 2018, chúng tôi có dịp trở lại vùng cao huyện Lạc Sơn thăm các cán bộ kiểm lâm làm nhiệm vụ giữ bình yên trên những cánh rừng đại ngàn. Khoác trên mình màu áo xanh của lực lượng kiểm lâm là niềm tự hào đối với 22 cán bộ làm nhiệm vụ giữ rừng ở Khu bảo tồn thiên nhiên (BTTN) Ngọc Sơn - Ngổ Luông. Cùng với niềm tự hào đó là trách nhiệm không nhỏ đặt lên vai họ, những con người ăn ngủ với "vàng trên đất”.