(HBĐT) - Tôi lướt xe trên cung đường uốn lượn, bây giờ là tháng 11, hai bên đường, những bông hoa dã quỳ đã nở vàng, tôi lập tức bị màu vàng rực rỡ đong đưa mời gọi. Dừng xe, lôi máy ảnh ra, chẳng cần cài lại các thông số tôi đã chụp liền mấy kiểu. Đang mải mê xem lại ảnh, tôi chợt giật mình bởi một lời mời chào: - Anh ơi! Mua gì cho em đi.  

Giọng nói cất lên trong trẻo làm tôi ngỡ ngàng. Ngay bên kia đường là một cô gái nhỏ nhắn, rất trẻ, tuổi chừng mười tám, đôi mươi. Cô bé đứng bên sạp hàng nho nhỏ. Nói là sạp hàng chứ thực ra là một tấm gỗ dài chừng sải tay, hai đầu được kê trên mấy viên gạch, trên đó bày mấy nải chuối rừng, một ít bắp ngô, những củ khoai lang, mấy bó ngọn su su.

- Thế em còn bán gì nữa để anh mua? Tôi hỏi là hỏi thế thôi, chứ bông đùa là phần nhiều.
- Dạ, nếu anh tới sớm hơn khoảng vài tháng trước thì đúng mùa măng rừng anh ạ. Cô gái thật thà.

 Lúc này, tôi mới có dịp nhìn kỹ em thêm. Khuôn mặt khá xinh cộng với nụ cười rạng rỡ, nụ cười ấy khiến cho tôi có một sự so sánh ngầm, không biết nụ cười này hay sắc vàng hoa dã quỳ kia đẹp hơn.
- Anh ơi! Thế anh mua gì nào?
- Có chứ. Nhưng anh mua rồi lại muốn được chính tay em nấu có được không nhỉ?
- Nghĩa là sao? Em không hiểu.

  Nghe cô gái hỏi lại tôi bỗng phá lên cười. Cô ngượng ngùng, má đỏ ửng lên nhìn đến là duyên.
- Thì anh mua tất chỗ này rồi anh theo về nhà em và em sẽ nấu cho anh ăn. 
- Anh cứ đùa em thế. Cô gái đã lấy lại được vẻ tự nhiên, cười cười lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý.
- Anh nói thật.

 Đúng là tôi nói thật. Từ một câu bông đùa đã cho tôi một ý định muốn ở nhờ nhà cô gái ấy, bởi tôi cũng đang phân vân chưa biết đêm nay sẽ nghỉ ở đâu. Tôi vốn quen sống nay đây mai đó, thường tá túc ở một nhà dân, bất đắc dĩ mới thuê phòng nghỉ trọ, tôi thích cái không khí gia đình và muốn khám phá đời sống các vùng quê khác nhau.

      Tôi chỉnh lại các thông số máy ảnh thật kỹ càng và lại bắt đầu chụp ảnh. Chọn một khoảng cách thích hợp nhất, trong ống kính khuôn mặt cô gái hiện lên, những bông hoa dã quỳ đằng sau như làm nền cho người đẹp. Thấy tôi chụp hình, cô gái liếc mắt, che miệng cười, hàng răng trắng như ánh lên sau đôi môi hồng. Tôi thật sự hài lòng với những bức ảnh vừa chụp được. 
- Này, em cười còn rực rỡ hơn hoa dã quỳ đấy.
- Em không tin đâu. Đấy là ở trong ảnh thôi, do anh khéo chụp đấy chứ.

                                                               ***

      Tôi đã theo Đan về nhà em, ngôi nhà ngói nhỏ xinh ngay dưới chân núi. Tôi sửng sốt thốt lên khi thấy vây bọc lấy ngôi nhà là hàng rào bằng hoa dã quỳ vàng rực rỡ. Trời đã cuối chiều mà như vẫn có nắng, nắng hoa làm sáng lên cả một vùng. Tôi nâng máy ảnh, chọn các góc khác nhau bấm máy chụp. Đan kiên nhẫn đứng chờ tôi rồi em khẽ khàng:

- Nào, mình vào nhà thôi anh.

      Tôi theo sau Đan, trộm ngắm thân hình con gái mềm mại. Lần đầu tiên tôi nhận ra mình có một thói xấu mà trước đây chưa từng có. Con gái xưa nay đối với tôi là một điều quá bình thường, hoặc là tôi chưa hề quan tâm đến. Với tôi, nhiếp ảnh và những vùng đất xa xôi là những điều tôi khát khao chinh phục. Vậy mà hôm nay, Đan đã làm tôi chới với, thật sự đó là một cảm giác lạ lẫm, êm say và dịu ngọt. Đó là điều gì tôi chẳng biết, nhưng từ khi gặp Đan bên những bông hoa dã quỳ trên núi, tôi đã như bị thôi miên. Tôi lẽo đẽo theo Đan về đây mà chẳng cần biết em có đồng ý hay không, tôi đã lì lợm thế đấy.

              Bố mẹ Đan muộn con nên ngoài 30 họ mới sinh được duy nhất mình em. Đan đang học THPT, ngoài giờ đi học em hay giúp mẹ bán hàng ven đường. Đan nói, sau này khi thi đại học em sẽ chọn khoa du lịch, tốt nghiệp em sẽ về vùng đất này làm hướng dẫn viên. Tôi hỏi, sao em không muốn đến những vùng đất mới, khám phá những điều kỳ thú ở phương xa. Em bảo em không muốn xa mẹ cha, không muốn xa vùng đất nơi em sinh ra và lớn lên, em tự hào về nơi này. Em yêu nơi này và em muốn truyền tình cảm ấy cho du khách. Rồi em kể tôi nghe về sự tích hoa dã quỳ. Đó là một câu chuyện tình yêu cảm động. Ở một vùng núi xa xôi nọ có chàng trai và cô gái xinh đẹp yêu nhau thắm thiết, họ trở thành chồng vợ và sống rất hạnh phúc. Nhưng trớ trêu thay, có con trai người tộc trưởng cũng chót mê đắm cô gái nhưng không lấy được nên sinh lòng thù hận. Một lần, người chồng vào rừng đi săn, ở nhà người vợ đợi mãi không thấy chồng về bèn đi tìm. Rồi nàng gặp một cảnh tượng hãi hùng, chồng mình bị con trai tộc trưởng và một nhóm người trói chặt, dùng mũi tên, ngọn giáo đâm vào cơ thể. Không ngần ngại, nàng lao vào che chắn cho chồng. Vì quá tức giận và ghen tị với tình yêu của nàng dành cho chồng, con trai tộc trưởng bắn mũi tên quyết giết chết tình địch. Thật không ngờ, mũi tên đã lấy đi tính mạng của cô gái. Hai vợ chồng chết mà không chịu rời xa nhau. Về sau, chính nơi ấy mọc lên một loài cây nở hoa vàng rực rỡ, cái rực rỡ ấy như là biểu hiện cho tình yêu mãnh liệt, thủy chung của hai người, loài hoa ấy mang tên dã quỳ.

        Đan kể xong câu chuyện và im lặng vẻ buồn buồn. Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Đan, lòng trào dâng cảm giác muốn được che chở cho em. Tôi như đang chìm đắm vào câu chuyện mà em vừa kể. Lần đầu tiên tôi tin vào những điều chỉ có trong những truyện cổ ngày xưa. Tôi đang mơ ước về một tình yêu giản dị, nồng thắm và thủy chung. Tôi bỗng thấy Đan đẹp hơn. Vẻ đẹp ấy có sự mê hoặc kỳ lạ, vẻ đẹp như trộn lẫn với sự rực rỡ và hoang dại của loài hoa dã quỳ, lại mỏng manh, trong lành như sương núi.

                                                              ***

       Tôi rời xóm núi vào một buổi sáng nắng lên rạng rỡ, nắng chiếu vào những giọt sương còn đọng trên cánh hoa dã quỳ long lanh như những viên ngọc. Đan tiễn tôi ra ngõ, trao tôi một bó hoa vàng rực, khẽ cười, nụ cười hơi buồn làm tôi không nỡ bước đi.

- Anh sẽ còn quay lại nơi đây chứ?
- Nhất định rồi, bởi vì anh đã yêu loài hoa dã quỳ xóm núi.
      Rời xóm núi mà lòng ngổn ngang bao cảm xúc. Nhất định tôi sẽ quay lại nơi đây. Phải rồi, nhất định tôi sẽ quay lại nơi đây để gặp Đan, người con gái mang vẻ đẹp của loài hoa dã quỳ. Lần này về nhà tôi sẽ chẳng phải lảng tránh câu hỏi quen thuộc của mẹ nữa. Mà ngược lại tôi sẽ hào hứng kể cho mẹ nghe về xóm núi, về Đan và về loài hoa dã quỳ.

Truyện ngắn của Lê Minh Hải

Các tin khác


Hoạt động giới thiệu, quảng bá Văn hóa - Du lịch tỉnh Hòa Bình tại Hà Nội diễn ra từ ngày 22-24/1

(HBĐT) - UBND tỉnh ban hành Kế hoạch số 02/KH-UBND, ngày 4/1/2021 về việc tổ chức các hoạt động giới thiệu, quảng bá Văn hóa - Du lịch tại Hà Nội năm 2021. Chương trình được thực hiện từ ngày 22 - 24/1/2021, tại khu vực không gian nhà Bát Giác, phía sau tượng đài Lý Thái Tổ, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội.  

Đạo diễn phim “Ký sinh trùng” làm Trưởng Ban Giám khảo tại Liên hoan phim Venice

Đạo diễn "Ký sinh trùng” Bong Joon Ho sẽ chủ trì vai trò người đứng đầu Ban Giám khảo của Liên hoan phim Venice lần thứ 78 tổ chức vào tháng 9. Đây là lần đầu tiên một đạo diễn Hàn Quốc được chọn làm Trưởng Ban Giám khảo hạng mục phim quan trọng nhất của Venice.

Lễ hội Gầu Tào huyện Mai Châu năm 2021

(HBĐT) - Ngày 17/1, tại sân vận động Xà Lĩnh, UBND xã Pà Cò (Mai Châu) đã tổ chức khai mạc Lễ hội Gầu Tào mừng Đảng, mừng xuân Tân Sửu 2021. Tới dự có đồng chí Nguyễn Thị Cẩm Phương, Phó Chủ tịch TT HĐND tỉnh; lãnh đạo các sở, ban, ngành, huyện Mai Châu cùng đông đảo bà con nhân dân 2 xã Hang Kia - Pà Cò và du khách trong, ngoài tỉnh.

Những vần thơ chống dịch “Co vy”

(HBĐT) - Mộc mạc, mang nặng ngôn từ... khẩu hiệu, nhưng đôi lúc cũng hết sức dí dỏm, dễ đọc, dễ hiểu, dễ cảm nhận, đó là những vần thơ "theo dòng thời sự”, hưởng ứng tinh thần chống dịch "Co vy" (Covid-19) do các hội viên câu lạc bộ (CLB) thơ - ca Hòa Bình chắp bút.

Xã Tú Sơn xây dựng cuộc sống mới

(HBĐT) - Những năm qua, cấp ủy Đảng, chính quyền xã Tú Sơn (Kim Bôi) đã tập trung lãnh đạo Nhân dân hoàn thành nhiều mục tiêu quan trọng trên lĩnh vực phát triển KT-XH. Theo đó, nâng cao thu nhập, đời sống tinh thần, vật chất cho Nhân dân, cải thiện cơ sở hạ tầng, tạo diện mạo nông thôn mới.

Xã Thượng Cốc: Điểm sáng thi đua, nhân rộng mô hình tự quản

(HBĐT) - Nhân dân xã Thượng Cốc (Lạc Sơn) có tinh thần tự giác, tự quản cao khi cùng lúc xây dựng thành công và phát huy hiệu quả nhiều mô hình tự quản. Theo đồng chí Bùi Văn Khánh, Bí thư Đảng ủy xã, sự sáng tạo, chung sức thi đua thực hiện các mô hình đã góp phần đưa Thượng Cốc trở thành một trong những điểm sáng của huyện trong thực hiện cuộc vận động Toàn dân đoàn kết xây dựng nông thôn mới, đô thị văn minh.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục