Để làm được một bộ phim lịch sử “ra hồn”, cần đến rất nhiều yếu tố. Tuy nhiên, cái tưởng như quan trọng nhất là vốn, lại được các nhà làm phim thống nhất không phải là yếu tố quyết định.

Cái khó “bó” nhà làm phim


Những cái khó thuộc về vật chất, kỹ thuật… được các nhà làm phim xếp xuống phía sau. Khó khăn lớn nhất hiện nay, theo nhiều nhà làm phim nhận định, là về con người. Đạo diễn Hà Sơn nhận định: “Công nghệ và tiền bạc chưa bao giờ là yếu tố quyết định một bộ phim”.


Nhà biên kịch Nguyễn Thị Hồng Ngát thẳng thắn: “Chúng ta chưa bao giờ thiếu đam mê để làm phim lịch sử. Vấn đề là trách nhiệm của người quản lý, có khuyến khích, thúc đẩy được đam mê đó không. Chẳng hạn như việc chuẩn bị kịch bản cho phim truyện nhựa mừng kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long, các nhà biên kịch, nghệ sĩ, họa sĩ, nhà làm phim… đã mất rất nhiều công sức, nhưng chỉ cần một cái lệnh “giãn tiến độ”, tất cả coi như bỏ đi hết. Kết quả là chúng ta không có phim truyện nhựa mừng 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, trong khi chỉ còn ba tháng nữa. Chúng ta như người có lỗi, mặc dù đã có sự chuẩn bị từ cách đây bảy năm”. Bà Ngát khẳng định: “Nếu thiếu kinh phí, chúng ta vẫn đi làm phim. Vốn đầu tư sẽ huy động được từ nhiều nơi, phim sẽ làm theo kiểu xã hội hóa. 30 tỷ, 70 tỷ cũng có thể huy động được. Mong có nhà quản lý tâm huyết với phim lịch sử, thì chúng ta sẽ làm được phim”.


Nhà văn, nhà biên kịch Lưu Nghiệp Quỳnh nêu ra thêm một vài khó khăn khi làm phim lịch sử: “Kinh phí cho phim lịch sử đã ít, lại còn bị xé nhỏ ra nhiều khoản chi không vào phim, rồi phục trang, đạo cụ không có chuẩn mực để thống nhất”. Ông cũng bổ sung: “Phim lịch sử là đề tài hay, nhưng không ít nhà làm phim e ngại bởi làm xong chắc chắn bị chê. Mỗi hình tượng, nhân vật lịch sử đều đã quá quen thuộc với khán giả, vì vậy, các nhà làm phim phải thỏa mãn mọi nhu cầu của khán giả về hình tượng đó”.


NSND Trần Thế Dân cũng chung ý kiến này khi cho rằng, lịch sử vốn đã có nhiều tranh cãi, huống hồ phim lịch sử lại là tác phẩm sáng tạo của nghệ sĩ. Ông Trần Thế Dân kể lại, mỗi khi phim qua Hội đồng thẩm định xét duyệt, có khi từng câu thoại cũng bị bắt bẻ, trong khi nếu để nguyên lời thoại thì không ai hiểu được do ngôn ngữ cổ, vì vậy mới phải viết lại theo ngôn ngữ ngày nay để khán giả hiểu được. Phim lịch sử phải có những đặc trưng để thuyết phục người xem tin rằng đó là lịch sử, nhưng trong thực tế, những đặc trưng đó lai là sáng tác của nhà biên kịch, đạo diễn, họa sĩ, phục trang, đạo cụ… vì vậy, người sáng tác cũng phải có tầm.


Cái tầm của người sáng tác mà NSND Trần Thế Dân nói đến ở đây có liên quan đến nhân tố con người, cũng là khó khăn lớn nhất nhiều nhà làm phim đề cập đến. Đạo diễn Trần Duy Hinh nói: “Chúng ta đi từ giữa, không có bước chuẩn bị về con người, từ trường Sân khấu điện ảnh trở đi. Các nhà biên kịch thành danh không phải ai cũng viết được kịch bản phim truyện lịch sử, phải có kiến thức và sự chuẩn bị lâu dài. Chúng ta chưa bồi dưỡng được tài năng. Trước hết phải chuẩn bị về đào tạo con người, rồi sau đó mới đến tiền”. Nhân lực chính là thứ mà điện ảnh Việt Nam đang thiếu nhất hiện nay, nhưng lại chưa có kế hoạch bổ sung.


Đã đến lúc phải có một trường quay


Đó là ý kiến của nhiều nghệ sĩ, nhà biên kịch khi đề cập đến tình trạng vay mượn, chắp vá để tạo nên được bối cảnh cho một bộ phim lịch sử. Nhà văn, nhà biên kịch Đình Kính cho rằng, không có trường quay, không thể làm phim hay được. Ông cho rằng, Cục Điện ảnh, với tư cách là cơ quan quản lý, nên tận dụng những bối cảnh, phục trang và đạo cụ nhân dịp kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long. Nhà văn đưa ra một thí dụ đáng tiếc, hồi Pháp sang Việt Nam làm phim Điện Biên Phủ, có dựng một trường quay ở Hòa Bình, ta không tranh thủ xin lại nên sau khi quay xong họ đã gỡ đi hết, rất phí.


Nhà biên kịch Đinh Thiên Phúc khẳng định: “Vấn đề cốt tử là phải có phim trường, không có thì làm phim kiểu gì cũng chỉ là manh mún, tủn mủn”. Ông đưa ra thí dụ, phim “Lều chõng” của đạo diễn Nguyễn Thanh Vân có cách làm rất thông minh, lại toát lên được vẻ thuần Việt, nhưng bối cảnh còn “lèo tèo, cỏ giả quá” do ít tiền.


Ông nhận xét, phim trường được xây dựng không chỉ để phục vụ mỗi việc làm phim, mà còn có thể dùng vào khai thác du lịch, phục vụ khách tham quan, như kinh nghiệm của nhiều phim trường ở nước ngoài. Làm phim trường nên tận dụng thiên nhiên, biến thành một quần thể khép kín, như một mô hình thành phố điện ảnh.


Nhà biên kịch này cho rằng, Cổ Loa chỉ đủ để quay nội cảnh, nên cần phải xây một phim trường ngoại cảnh ở phía nam do điều kiện thời tiết phù hợp: nắng quanh năm, bão ít... Ông cũng đưa ra ý tưởng, Cục Điện ảnh nên xin được cấp khoảng 1.000 ha đất ở Phan Thiết, vừa xây dựng trường quay, vừa khai thác du lịch sẽ rất tốt. Ông nhấn mạnh “Sống chết cũng phải có phim trường”.


Bản thân Cục trưởng Cục Điện ảnh Lại Văn Sinh cũng công nhận việc thiếu một trường quay chuyên nghiệp ảnh hưởng nhiều tới việc làm phim lịch sử: “Thiếu thốn của chúng ta là hệ thống phim trường chưa có, trong khi nhìn sang Trung Quốc, họ có trường quay cho từng thời kỳ lịch sử Minh, Thanh, Đường...”


Khó khăn lớn nhất của phim truyện lịch sử không phải là vốn, và ai cũng nhìn thấy rõ, đó là thiếu một chiến lược lâu dài, chuẩn bị và xây dựng cả về cơ sở kỹ thuật lẫn con người. Và có lẽ, cũng còn lâu lâu nữa, phim truyện lịch sử Việt Nam vẫn còn phải “đào lên bới xuống” mà chưa thể tìm ra được giải pháp hữu hiệu.
 
                                                                            Theo Báo Nhandan

Các tin khác


Huyện Yên Thủy: Xây dựng nếp sống văn hóa, văn minh

(HBĐT) - Đó là một trong những nội dung lớn của phong trào "Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa" được Ban Chỉ đạo phong trào huyện Yên Thủy tích cực triển khai. Qua đó, tác động mạnh mẽ đến đời sống văn hóa, xã hội, góp phần quan trong hoàn thành nhiệm vụ phát triển KT-XH, AN-QP của địa phương, củng cố, tăng cường hệ thống chính trị ở cơ sở.

Ngày hội Phiên chợ vùng cao Mai Châu

(HBĐT) - Ngày 4/4, trong chuỗi sự kiện hướng tới dịp kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30 /4/1975- 30/4/2021), ngày Quốc tế lao động 1/5, UBND huyện Mai Châu tổ chức Ngày hội Phiên chợ vùng cao với việc mở lại Phiên chợ vùng cao được diễn ra vào Chủ nhật hàng tuần tại thị trấn Mai Châu và chương trình giao lưu văn hóa, văn nghệ đặc sắc. Đây cũng là hoạt động khởi động kích cầu du lịch trên địa bàn.

Thăm di tích lịch sử hang đá Trại

(HBĐT) - Khu di tích lịch sử hang đá Trại (hang xóm Trại) là một trong số hang tiền sử thuộc Văn hoá Hoà Bình nổi tiếng thế giới. Di tích này đã được Bộ VH-TT (nay là Bộ VH-TT&DL) xếp hạng cấp quốc gia năm 2001. Từ khi phát hiện đến nay, hang đá Trại thu hút đông đảo nhà khoa học trên thế giới và trong nước đến nghiên cứu.

Quản lý chặt chẽ hoạt động kinh doanh dịch vụ karaoke

(HBĐT) - Đời sống KT-XH phát triển, hoạt động kinh doanh karaoke "mọc” lên ngày càng nhiều, đáp ứng nhu cầu giải trí của người dân. Tuy nhiên, loại hình kinh doanh này cũng tiềm ẩn phức tạp về ANTT, đòi hỏi sự quản lý chặt chẽ hơn từ các lực lượng chức năng nhằm siết chặt hoạt động, ngăn chặn tệ nạn xã hội (TNXH), bảo đảm ANTT trên địa bàn.

Khám phá đồi U Bò

(HBĐT) - Từ đồi U Bò có thể phóng tầm mắt bao trọn vùng Đại Đồng. Quanh năm đồi U Bò lộng gió với thảm cỏ may rộng mênh mông. Trước là bãi chăn thả gia súc cho bà con xóm Pheo, nay trở thành địa điểm vui chơi lý tưởng cho người dân địa phương.

Thưởng thức "Truyện Kiều" của Nguyễn Du theo lối ngâm truyền thống

Sau một năm thực hiện, các nghệ sỹ dòng nhạc cổ truyền đã hoàn thành dự án "Ngâm Kiều toàn truyện" theo lối ngâm độc đáo gắn liền với kiệt tác "Truyện Kiều" của đại thi hào Nguyễn Du.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục