(HBĐT) - Quê tôi có nhiều hương thơm đặc biệt lắm. Tôi thực khó tưởng tượng được đó lại là những mùi hương thấm sâu vào máu thịt, vào tâm hồn con người.

 

Một chiều đầy nắng và gió, không khó để bắt gặp rơm rạ trải khắp mọi miền quê sau mùa gặt. Những ngày đầu mùa hạ những bước chân lạc nhịp của những người nông dân dường như cũng rộn ràng hơn theo nhịp điệu rộn ràng của mùa gặt, mùa lúa mới. Không phải ngẫu nhiên mà người dân quê tôi luôn mong nắng lên, nắng phải thật giòn, thật rực rỡ để thóc lúa được tưới mình dưới nắng bỏng rát. Để thân hình của những bông lúa được đắm mình trong màu nắng trưa hè. Những bước chân đi qua làng quê, những khuôn mặt giáp mặt với nhau, những gánh rơm sẽ va quệt vào nhau. Thương rơm, chăm sóc rơm, gắn bó với rơm: đó chính là cốt cách, là công việc muôn đời nay của những bước chân trên làng quê. Mùi rơm nồng nàn, mơn man cho ta cảm giác yêu thương say nồng. Đứng ở giữa làng nghe âm hưởng của khúc nhạc vàng của mùa lúa, đánh thức những ký ức ngày ấy, đong đầy những ảo vọng tương lai. Bất chợt tôi nhớ đến bài thơ của thi sĩ Trần Đăng Khoa đã làm rung động tâm hồn cho những mảnh đời của một thời khói lửa: “Có hương sen thơm / Trong hồ nước đầy / Có lời mẹ hát / Ngọt bùi đắng cay...”. Về với thực tại tôi càng trở nên trân trọng, ngày xưa thi vị như thế, ngày nay càng chan chứa tình người. Gió ru nhẹ rơm, rơm bùi ngùi phảng phất trong con tim những giá trị bé nhỏ mà khắc sâu tâm can, chiếm trọn linh hồn, khát vọng chia sẻ của những phận người luôn gắn bó thương người như thể thương thân. Được về với nơi chôn nhau, cắt rốn, được cầm hái đi gặt là niềm vui, hạnh phúc giản dị của những phận người gắn liền với đồng quê. Trong nhà, ra ngõ, ngoài đồng hiện lên một một màu nâu gắn chặt với niềm vui bội thu của mùa màng. Miệng đắng, da xót khi nghĩ về rơm nhưng lại nồng nàn một hương thơm diệu kỳ mà ta được thưởng thức cả cuộc đời. Khói đốt đồng buổi chiều quê như thấm chặt vào từng giấc mơ, những ký ức tươi đẹp, những giấc mơ diệu kỳ. Rơm cháy. Rơm lại làm tốt cho đất, đất mẹ cho ta những nhánh lúa vàng ươm trên từng nụ cười, tấm lòng thơm thảo. Rơm không cháy, rơm có xót nhưng mang lại cho mỗi người cảm giác bình yên. Lặng bước trên con đường làng mà ngỡ thời gian như dừng lại chỉ còn ta với rơm, rạ ngày mùa. Có lẽ không nhà nào không có một cây rơm. Đầu thôn, cuối xóm, rơm ngự trị và vươn cao có khi bằng mái nhà, cột ăng ten. Cây rơm to, nhỏ đều có một chỗ đứng chễm chệ bên từng ngôi nhà, từng góc sân, từng khoảng vườn. Gom rơm, phơi rơm rồi chăm chút để có một cây rơm cho đàn trâu được ấm êm trong những ngày rét. Đồng quê gắn bó với ta, ta với rơm lại hài hòa một cách tự nhiên mà lặng lẽ, khó phai. Nắng bất chợt lên, bất chợt tắt, rơm, rạ vẫn nằm đó là hiện thân của bát cơm đầy cho ta no bụng. Đã bao giờ bạn tìm đến đống rơm để chơi đùa, để lăn từ trên xuống đất? Những cảm giác của tuổi thơ khó phai mờ trong tâm trí người dân nơi thôn quê. Dẫu đường đời có đưa ta đi xa muôn lối với một nền văn minh lộng lẫy vượt xa những điều bạn nghĩ. Nhưng rơm rạ vẫn là nơi chan chứa những niềm tin và khát vọng, ba mẹ làm nông chỉ mong chờ thóc lúa đầy bồ để nuôi lớn những đứa con. Những người dân quê lam lũ luôn mong cho mưa thuận, gió hòa, mùa màng bội thu để gieo mầm cho những ước vọng. Vì thế họ trân trọng mọi thứ, dẫu chỉ là cọng vàng nhỏ nhoi. ở một miền xa nào đó, nơi tôi tới chắc chắn rơm rạ sẽ không thể nào thiếu, nó là một phần của tình người, tình quê, hồn  đất nước.

 

 

                                                                       Phan Nam

                                                (Tiên Châu, Tiên Phước, Quảng Nam)

 

 

Các tin khác


Việt Nam có thêm 1 Công viên Địa chất toàn cầu

Ngày 7/7, Ủy ban Chương trình và Quan hệ quốc tế của Hội đồng Chấp hành UNESCO lần thứ 209 đã thông qua Quyết định của Hội đồng Công viên Địa chất toàn cầu công nhận Công viên Địa chất Đắk Nông của Việt Nam là Công viên Địa chất toàn cầu.

Người đam mê làn điệu then

Đến thôn Khuổi Tặc, xã Bằng Lãng, huyện Chợ Đồn (Bắc Kạn) hỏi thăm anh Văn Tiến Khởi (trong ảnh) thì ai cũng biết bởi anh có tiếng là người yêu hát then trong vùng. Bằng niềm đam mê, tình yêu với các làn điệu dân ca quê hương, anh Khởi đã góp không nhỏ vào việc bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc Tày.

Thanh Hóa đúc trống đồng dâng tặng, trưng bày tại Thành cổ Quảng Trị

Hướng tới kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, Hội Di sản và cổ vật Thanh Hoa tỉnh Thanh Hóa tổ chức đúc trống đồng dâng tặng, trưng bày tại Thành cổ Quảng Trị.

Cuộc đua “ấn bản đặc biệt”

Thị trường sách đang sôi động với cuộc cạnh tranh về các ấn bản đặc biệt. Có vẻ như các nhà xuất bản, nhà sách tung ra những ấn phẩm này bên cạnh các ấn bản phổ thông với mong muốn sách bán chạy hơn, nhưng liệu điều đó có đúng và cần thiết ?

Đại sứ quán Hoa Kỳ hỗ trợ tu sửa thành nhà Hồ

Thành nhà Hồ, phần mái vòm và cổng thành phía nam vừa được tu sửa xong với sự tài trợ của Đại sứ quán Hoa Kỳ. Dự án vừa được khánh thành tại Trung tâm Bảo tồn Di sản Thành Nhà Hồ, huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hoá.

Nét mới trong công tác thông tin, tuyên truyền, cổ động ở huyện Cao Phong

(HBĐT) - Vốn có nền tảng, bề dày kinh nghiệm trong công tác thông tin, truyền thông, bước vào năm 2020, trước hàng loạt sự kiện lớn của đất nước, địa phương, Trung tâm VH-TT&TT huyện Cao Phong đã tạo "luồng gió mới” trong công tác thông tin, tuyên truyền, cổ động.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục