(HBĐT) - Trong khi giá thịt lợn trên thị trường giảm sâu, đầu ra bấp bênh khiến nhiều hộ chăn nuôi lo lắng thì những con lợn rừng của anh Hoàng Văn Thuận, xóm Quê Sụ, xã Cao Răm (Lương Sơn) vẫn xuất chuồng đều đặn. Chẳng những không rớt giá, mô hình nuôi lợn rừng đem lại cho anh Thuận thu nhập từ 500 - 600 triệu đồng/năm.


Nghề nuôi lợn rừng đến với anh thật tình cờ. Trong lần lên chơi nhà một người bạn ở Tuyên Quang, anh không thể quên được những miếng thịt lợn thơm lừng, béo ngậy được bạn chiêu đãi. ấn tượng với lợn rừng, nhận thấy đây là sản phẩm chất lượng và có tiềm năng, anh đã quyết tâm mở trang trại nuôi lợn rừng với mong muốn làm giàu trên mảnh đất quê hương.

Trở về quê hương, anh bắt tay vào xây dựng chuồng trại, tham gia các lớp tập huấn về kỹ thuật nuôi lợn rừng tại các tỉnh, thành phố, đồng thời tìm hiểu kỹ thuật chăn nuôi qua sách báo, internet. Năm 2004, từ nguồn vốn vay ngân hàng, anh khởi nghiệp mô hình với 5 con lợn rừng. Anh nhớ lại: Ngày đầu nuôi lợn, tôi nâng niu như 5 đứa con. Hôm nào chúng biếng ăn, biểu hiện bất thường là cả ngày hôm đó tôi lo lắng, thậm chí có hôm bỏ bữa cơm với vợ con để chăm sóc đàn lợn. May mắn là lứa lợn năm đó phát triển tốt, bán được giá, nếu không sẽ chẳng có đàn lợn mấy trăm con như ngày hôm nay, bởi gia đình không còn vốn để đầu tư nữa”.


Mô hình nuôi lợn rừng thả đồi đem lại cho anh Hoàng Văn Thuận, xóm Quê Sụ, xã Cao Răm (Lương Sơn) thu nhập từ 500 - 600 triệu đồng/năm.

Hơn 400 con lợn rừng được anh Thuận nuôi trên quả đồi rộng hơn 4 ha, chia làm 3 khu: khu lợn nái, khu nuôi lợn con và khu lợn thả đồi. Khu lợn thả đồi có diện tích lớn nhất với hơn 2 ha, được anh quây bằng lưới thép B40 và tường gạch bê tông để tránh lợn húc đổ. Là loài có bản năng hoang dã, luôn cảnh giác với người lạ và nhạy cảm với tiếng ồn nên khu lợn thả đồi cách xa khu dân cư, nhiều cây cối. Nhờ nuôi theo mô hình bán hoang dã nên đàn lợn rừng của anh đều mang cả 2 đặc tính của giống lợn nuôi công nghiệp và lợn rừng tự nhiên. Để đàn lợn phát triển tốt, chất lượng lứa sau cao hơn lứa trước, anh Thuận chia sẻ bí quyết: "Việc theo dõi từng cá thể lợn giống hàng ngày rất quan trọng. Lợn đực giống được bắn khuyên vào tai nhằm giúp tôi theo dõi, tuyển chọn được giống tốt nhất để đưa đi phối giống. Trong khoảng 3 năm sẽ thay lứa lợn giống một lần để tránh giao phối cận huyết, thoái hóa giống. Lợn cần được tiêm phòng định kỳ, đầy đủ để tránh các bệnh tả, thương hàn, tụ huyết trùng…”

Anh Thuận cho biết: "Là loài ăn tạp nên nguồn thức ăn cho lợn đa dạng, phong phú. Thức ăn chính của chúng hàng ngày là cỏ voi, rau, cám gạo, bã bia, bã sắn… Ngoài ra, tôi trồng thêm nhiều loại cây dược liệu như hoàn ngọc, sài đất, chè… bổ sung trong khẩu phần ăn của chúng với tác dụng phòng bệnh. Bằng cách trộn lẫn với thức ăn khác hoặc cho ăn trực tiếp, các cây dược liệu giúp nâng cao sức đề kháng, tốt cho hệ tiêu hóa, tăng hàm lượng đạm trong thịt, giúp thịt săn chắc, thơm ngon”.

Với đặc điểm sức đề kháng tốt, thịt săn chắc, nhiều nạc, bì dày, ít mỡ, do đó chất lượng thịt lợn rừng từ trang trại của anh Thuận vượt trội hơn nhiều so với các loại thịt lợn trên thị trường. Phát triển mô hình đã gần 15 năm, hiện tại đàn lợn của anh có hơn 400 con. Cứ 8 - 10 tháng xuất chuồng một lần, nhất là thời điểm giáp Tết, nhiều khách đến tận trại lợn hỏi mua nhưng không còn để bán. Với giá 80.000 - 100.000 đồng/kg, sau khi trừ chi phí, mỗi năm trại lợn đem về cho gia đình anh 500 - 600 triệu đồng. Hiện tại, sản phẩm thịt lợn rừng của anh có mặt ở rất nhiều quán ăn, nhà hàng trong huyện và các vùng lân cận. Nhờ chất lượng cao và sự ổn định trong nhiều năm, sản phẩm từ trang trại lợn rừng Thuận Linh là địa chỉ tin cậy, nổi tiếng cung cấp thịt lợn rừng ngon, bổ, sạch trong vùng.


Hoàng Anh

Các tin khác


Từ Út Hạnh đến doanh nhân Huỳnh Châu Hạnh

Bài 2 - Ngã ở đâu đứng dậy ở đó

(HBĐT) - Quyết định từ bỏ công việc Nhà nước gắn bó nhiều năm. Dốc sức, dốc tiền khởi nghiệp cách xa nhà gần 2.000 km. Nhớ con, trăn trở trách nhiệm với gia đình. Và thất bại! Đông trùng hạ thảo (ĐTHT) chết hàng loạt vì cái nóng đốt cháy da thịt của đất Mai Châu những ngày tháng 5. Út Hạnh tưởng như trắng tay!

Từ Út Hạnh đến doanh nhân Huỳnh Châu Hạnh

(HBĐT) - 8,8 tỷ đồng đã được chị "liều lĩnh” đổ xuống mảnh đất Thung Khe, quanh năm sương mù bao phủ, bốn bề núi đá nhấp nhô. Để theo đuổi dự án khởi nghiệp của mình, cứ tối thứ sáu là chị Huỳnh Châu Hạnh (thường trú tại xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh, TP Hồ Chí Minh) đáp chuyến bay TP Hồ Chí Minh ra Hà Nội và lên đến Mai Châu khi trời mờ sáng. Dành trọn 2 ngày cho trang trại Đông trùng hạ thảo (ĐTHT) - Herbal King Mai Châu (tại xóm Thung Khe, xã Thung Khe, huyện Mai Châu). Đêm chủ nhật chị lại bay ngược vào TP Hồ Chí Minh để sáng hôm sau trở về với công việc cơ quan cũng như chăm sóc gia đình. Như "cô gái lấm bùn”, sau hơn 1 năm được chăm chút, gột rửa, đỉnh Thung Khe giờ đây rực rỡ sắc hoa 3 miền, ngát hương thơm từ những cốc trà ĐTHT. Út Hạnh đã góp phần mang đến cho cửa ngõ Mai Châu luồng sinh khí tươi mới, tạo cảm hứng cho các nhà đầu tư tìm đến với Mai Châu.

Anh Hoàng Văn Giang làm giàu từ trồng dổi

(HBĐT) - Yêu đất, yêu cây, tư duy khác với nhiều người, sau hơn chục năm, anh Hoàng Văn Giang đã sở hữu vườn dổi 400 cây, được xem có quy mô lớn nhất vùng đất Lạc Sơn. Ngoài ra, gia đình anh nuôi hàng trăm con lợn bản địa, trồng 2 ha cam lòng vàng đang ở thời kỳ kinh doanh. Mô hình kinh tế này đang vận hành đúng quỹ đạo và chỉ trong ít năm nữa, anh Giang có thể thu nhiều tỷ đồng từ bán hạt dổi.

Kỹ sư trẻ thu hàng trăm triệu đồng từ vườn ươm cây đặc sản

(HBĐT) - Tốt nghiệp đại học với tấm bằng kỹ sư loại khá, anh Bùi Văn Tường, xóm Sung 2, xã Thanh Hối (Tân Lạc) đã lựa chọn con đường khởi nghiệp tại quê hương với mô hình chọn và nhân giống cây dổi, cùng một số loại cây đặc sản khác ở địa phương. Sau 5 năm, với sự cần cù, chịu khó, vườn ươm đã đem lại nguồn thu hàng trăm triệu đồng cho chàng kỹ sư trẻ người Mường.

Sáng tạo sản phẩm gỗ lũa có giá trị nghệ thuật chinh phục thị trường

(HBĐT) - Sinh ra ở Nam Định, lên vùng đất Lâm Sơn (Lương Sơn) lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, với tình yêu thiên nhiên, đam mê nghệ thuật, chịu thương, chịu khó, anh Đoàn Xuân Thành đã trở thành chủ cơ sở sản xuất gỗ lũa, tạo ra những sản phẩm có giá trị nghệ thuật cao, đáp ứng nhu cầu thẩm mỹ của những khách hàng khó tính, đóng góp tích cực cho chuyển dịch cơ cấu ở địa phương.

Người “nghĩ khác” ở Bình Thanh

(HBĐT) - Từ hơn 1.000 m2 đất ruộng một vụ chỉ đủ gạo ăn, chị Nguyễn Thị Thương ở xóm Giang, xã Bình Thanh, huyện Cao Phong đã chuyển sang trồng các loại rau thơm cung cấp cho thị trường TP Hoà Bình. Không chỉ tạo việc làm cho các thành viên trong gia đình mà còn cho thu nhập ổn định gấp 2-3 lần trồng lúa.